Saturday, 3 March 2012

Những lời đốp chát




Những lời đốp chát
Monday, February 27, 2012 5:40:48 PM

Và nhiều dấu chấm bị lãng quên...

Nguyễn Xuân Nghĩa

Bài này sẽ nói về rất nhiều dấu chấm trong vài câu hỏi.

Cuộc tranh cử tổng thống năm nay tại Hoa Kỳ là sự đụng độ khốc liệt của hai triết lý chính trị, phản ảnh từ dưới cơ sở lên tới thượng tầng lãnh đạo của hai đảng chính. Tới ngày bầu cử, mùng 6 tháng 11 này, thành phần ôn hòa và trung dung có thể là quả cân ở giữa để tạo ra một thế quân bình. Ðấy là một thông lệ. Nhưng năm nay, chuyện này vẫn chưa chắc và bất trắc đó cũng là chi tiết khá đặc biệt của cuộc bầu cử. Và của nước Mỹ.

Hoa Kỳ đang ở giữa những chuyển động vài chục năm mới thấy một lần.

Hơn 60 năm - gần ba thế hệ - không gặp đại chiến và kinh tế đã công nghiệp hóa để tiến lên một hình thái sản xuất mới có tạo ra một sự phồn thịnh chưa từng thấy. Ðấy là phần tích cực, được đánh giá là ưu thế của kinh tế tự do và chính trị dân chủ. Mặt trái của sự thể đó là tình trạng vay mượn lưu cữu, nó chất lên một núi nợ cao chưa từng thấy. Ðến ngày trả nợ, khởi sự từ vụ khủng hoảng 2008 và nay vẫn chưa dứt, người ta hoài nghi ưu thế đã được nhiều thế hệ ngợi ca.

Cuộc tranh luận về ưu nhược điểm của Hoa Kỳ đang kết tụ vào bài toán công chi thu trong hoàn cảnh kinh tế chưa hồi phục và thất nghiệp còn cao. Chuyện này thật ra cũng là thường tình của một quốc gia quá trẻ và một xã hội quá năng động. Nhưng khác với các cuộc tranh luận trong lịch sử - bài này không đủ chỗ nhắc lại chuyện đó, xin hẹn kỳ khác - lần này, người dân lại phân vân trong một hình thái sinh hoạt hoàn toàn mới.

Ðó là thế giới của thông tin điện toán mà mọi biến cố hay suy luận đều tức thời xuất hiện, với vận tốc điện tử.

Hậu quả là không gian quyết định tỏa rộng hơn, ra toàn cầu, và dội ngược về nước Mỹ. Thí dụ là đối sách với Trung Quốc và ảnh hưởng về đồng Mỹ kim, với Iran và ảnh hưởng trên giá xăng dầu, hoặc lập trường của Mỹ trong khối G-20 về kế hoạch cứu nguy đồng Euro của Âu Châu...

Mà thời gian tính toán lại thu hẹp, trong nháy mắt, với hậu quả cũng lập tức tác động vào từng quyết định trong một vòng xoáy ngày một nhỏ hơn, nhỏ như một mũi khoan rất bén. Chỉ kịp nhìn ra tương quan nhân quả gần như chớp nhoáng đó, người dân, hay cử tri, cũng đủ chóng mặt!

Ðã thế, hình thái sinh hoạt đó còn có một hệ quả tai hại gấp bội: người ta quen dần với “lập luận quy nạp” inductive.

Xin mặc cả vài chữ cho hiện tượng này. Trong một chuỗi lý luận, người ta dựa trên những ví dụ về tương quan nhân quả không có cơ sở, nhưng có thể dễ nghe, bắt mắt và đáng tin. Từ đó, người ta dựng lên nhiều tín điều mơ hồ mà cứ tưởng là chân lý.

Chuyện nhỏ là thí dụ về cổ phiếu. Khi thị trường chứng khoán lên hay xuống giá, tựa đề của bản tin có ngay nội dung giải thích lý do khiến người ta dễ tưởng đó là sự thật. Hôm sau thì lại không hiểu vì sao thị trường bỗng có sự chuyển động ngược.

Một thí dụ khác, về chuyện lớn. Trung Quốc có hơn ba ngàn tỷ đô la dự trữ và là chủ nợ lớn nhất của nước Mỹ nhưng món nợ đó chưa lên tới 10% tổng số ngoại trái của Hoa Kỳ, mà nếu không gửi tiền cho Mỹ thì các đấng con trời cũng chẳng có nơi nào an toàn hơn. Nhưng sự thể phức tạp này lại được quy nạp thành một chân lý khập khiễng: nước Mỹ mắc nợ và bị Bắc Kinh cột dây nợ vào cổ, cho nên phải thỏa hiệp!

Nếu cần giải thích cho tường tận hơn, thay vì dùng vài thí dụ bắt mắt, thì không gian truyền hình không có chỗ mà thời gian phát hình lại giới hạn. Chuyện trăm năm được giải thích trong vài giây và tranh luận phức tạp được gom vào lời “đốp chát,” sound bites, một từ rất Mỹ.

Ðáng lẽ, người ta phải áp dụng một cách lý luận khác, gọi là phép “suy diễn hợp lý,” deductive. Ðó là lần lượt đi từ sự thật A qua B, qua C, dần dần mới đến kết luận là Z. Nhưng, ngoài một số chuyên gia học giả, mấy ai có thời giờ theo dõi từng bước lý luận rắc rối này? Trong một cuộc tranh luận của các ứng cử viên, chẳng ai dại dột hành hạ cử tọa và khán giả truyền hình bằng từng bước A,B,C,... Z như vậy. Có mà điên!

Và các học giả có được mời lên giải thích thì cũng đành áp dụng thủ thuật đốp chát-sound bites, với những chữ dễ hiểu về một hiện tượng khó hiểu trong một thế giới đã trở thành quá phức tạp.

Nhưng, bài này không viết về hiện tượng ly kỳ đó. Mà chỉ xin tập trung vào một chuyện gọi là “đối ngoại.”

***

Trong cuộc tranh luận - chưa có - của cuộc bầu cử tổng thống năm nay, dân Mỹ được nghe nói mãi về sự lớn mạnh của Trung Quốc: có nền kinh tế sẽ sớm vượt Hoa Kỳ và khả năng bành trướng có khi làm nước Mỹ mắc nợ phải thúc thủ. Hoa Kỳ có muốn phản công thì cũng phân vân giữa Trung Ðông và Ðông Hải, khi mà ngân sách quốc phòng lại bị cắt giảm...

Một số người lý luận theo phép quy nạp - mà không biết - thì đi từ chân lý khập khiễng, là đảng Cộng Hòa của bọn nhà giàu và các tay buôn súng nên có lập trường chủ chiến, đến một câu hỏi lớn bằng... hư vô: làm gì với Trung Quốc bây giờ?

Cường quốc này đang huy động hậu thuẫn của các chế độ hung đồ, từ Bắc Hàn đến Iran, Syria, v.v... để dẫn nước Mỹ vào một cuộc xa luân chiến cho hụt hơi. Huống hồ, nhu cầu rất chính đáng của nước Mỹ hiện nay là chấn chỉnh công chi thu và cứu giúp những thành phần bần hàn để xây dựng lại nội lực.

Sự thật ở đây là vài ba chục dấu chấm đã bị lãng quên trong cả chuỗi lý luận.

Hoa Kỳ đang có thỏa ước phòng thủ về an ninh với khoảng 50 quốc gia lớn nhỏ trên thế giới. Trung Quốc mới là kẻ “vạn lý độc hành”: không có một mống đồng minh hay đồng chí, dù là Bắc Hàn, Miến Ðiện, Pakistan, Iran hay - xin lỗi - Việt Nam!

Nhìn trong lâu dài, cứ kể như từ Thế Chiến II, Hoa Kỳ đã can thiệp vào nhiều nơi bằng quân sự. Cái tội nặng lắm của một nước Mỹ hiếu chiến và đế quốc! Sự thật rất khó hiểu, nên không thể giải thích bằng kiểu đốp chát trong vài giây, là nước Mỹ ít khi can thiệp một mình.

Gần như lần ra quân nào, dưới chính quyền Dân Chủ hay Cộng Hòa, nước Mỹ cũng có đồng minh, nếu có gọi là chư hầu thì chưa chắc đã đúng. Lại xin mặc cả vài hàng để kể lại cho rõ trong chuỗi suy diễn từ A đến Z:

Ngay sau Thế Chiến II, khi Liên Xô rồi Trung Quốc khai thác nội chiến Cao Ly thành cuộc chiến Triều Tiên, Hoa Kỳ đã nhập cuộc. Dưới lá cờ Liên Hiệp Quốc và bên cạnh 12 quốc gia là Anh, Pháp, Bỉ, Hòa Lan, Luxembourg, Gia Nã Ðại (Canada), Úc, Tân Tây Lan, Thổ Nhĩ Kỳ (Turkey), Hy Lạp, Thái Lan và Phi Luật Tân. Ngày nay, quân Mỹ vẫn còn ở đó, theo quy định của Liên Hiệp Quốc.

Trong cuộc chiến sau này bị phỉ nhổ là “phi chính nghĩa” là tại Việt Nam, Hoa Kỳ lâm chiến với... bảy đồng minh là Úc, Tân Tây Lan, Nam Hàn, Ðài Loan, Phi Luật Tân, Thái Lan và thậm chí... Tây Ban Nha (Spain).

Khi chiến tranh lạnh tàn lụi, và cần cấp cứu Kuweit, trong cuộc chiến vùng Vịnh năm 1991, nước Mỹ tấn công Iraq với hậu thuẫn của 31 quốc gia Âu, Á, Phi, kể cả Ba Lan và Tiệp Khắc vừa bước ra khỏi quỹ đạo Xô Viết. Sau vụ khủng bố 9-11, Hoa Kỳ mở chiến dịch A Phú Hãn (Afghanistan) năm 2001, nhưng dưới lá cờ NATO và với sự góp công góp của từ hơn bốn chục quốc gia. Với sự ủng hộ và cho phép của Quốc Hội, Hoa Kỳ đã... “đơn phương” can thiệp vào Iraq, tội rất nặng của ông George W. Bush hiếu chiến: người ta quên mất 38 dấu chấm là tên các quốc gia đã đi vào liên minh này.

Những chuyện khó hiểu ấy dẫn chúng ta đến vài câu hỏi.

Vì sao Hoa Kỳ ngang ngược, và bị đả kích về rất nhiều chuyện, vẫn có thể can thiệp vào thiên hạ sự cùng nhiều xứ khác, trong một lãnh vực sinh tử là quân sự? Vì các quốc gia kia chấp nhận cái phận chư hầu cho đế quốc Mỹ? Hay là họ chỉ làm “thợ vịn” và tinh quái vận dụng sức mạnh Hoa Kỳ để bảo vệ quyền lợi và an ninh của họ? Hay là họ bị nước Mỹ lung lạc, đánh lừa? Hay là dù sao sức mạnh quân sự kinh tế và thế chế dân chủ của Hoa Kỳ vẫn là yếu tố ổn định và an toàn nhất?

Mà Trung Quốc hay Liên Bang Nga có những đặc tính như vậy không? Làm sao giải thích được chuyện đó bằng vài câu đốp chát trên truyền hình?

source

Nguoi-Viet Online

photo source


http://www.texastribune.org/texas-politics/2012-presidential-election/liveblog-your-money-your-vote-presidential-debate/

Saturday, 25 February 2012

Các đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ tại Viện bảo tàng lịch sử quốc gia


Câu chuyện nước Mỹ

Thứ Hai, 20 tháng 2 2012

Các đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ tại Viện bảo tàng lịch sử quốc gia

Trong lịch sử trên 200 năm của Hoa Kỳ, các Đệ nhất Phu nhân luôn đóng một vai trò quan trọng hỗ trợ cho các tổng thống trong những công việc tiếp đãi các quốc khách và những nhân vật quan trọng của nước ngoài đến viếng thăm cũng như gia đình, bạn bè, nhân viên chính phủ, ban nhân viên tòa Bạch Ốc và đảm nhiệm những hoạt động khác. Nhiệm vụ rõ ràng nhưng không chính thức đó của các đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ đã được phản ánh trong cuộc triển lãm tại viện bảo tàng quốc gia về lịch sử Hoa Kỳ thuộc hệ thống Smithsonian tại thủ đô Washington. Lan Phương sẽ tường thuật đôi nét về cuộc triển lãm có tên là “The First Ladies at the Smithsonian” trong Câu Chuyện Nước Mỹ tuần này

Các chiếc áo trưng bày trong Viện bảo tàng Smithsonians
Hình: Courtesy of the National Museum of American History, Smithsonian Institution
Các chiếc áo trưng bày trong Viện bảo tàng Smithsonians

Điều khiến khách đến thăm cuộc triển lãm phải để ý trước tiên là những bộ áo dạ hội mà các Đệ nhất Phu nhân đã mặc trong dạ tiệc ngày nhậm chức của các tổng thống hoặc trong những dịp tiếp tân quan trọng ở tòa Bạch Ốc.

Theo truyền thống từ nhiều năm nay, các Đệ nhất Phu nhân trao tặng bộ áo đó cho viện bảo tàng để trưng bày. Gần đây nhất là chiếc áo của Đệ nhất Phu nhân Michelle Obama, được tặng cho viện bảo tàng ngày 9 tháng 3 năm 2010.

(Quí vị vừa nghe lời của giám đốc viện bảo tàng cảm tạ tổng thống và Đệ nhất Phu nhân trong buổi lễ trao tặng bộ áo.)

Hơn 200 năm qua, công chúng vẫn theo dõi và đưa ra những nhận xét về các bộ trang phục, những buổi tiệc, các dự án và vai trò cuả các Đệ nhất Phu nhân trong tòa Bạch Ốc. Cuộc triển lãm nhắm tới những khía cạnh này qua 4 khu vực trưng bày. Thu hút khách xem nhiều nhất là khu trưng bày y phục do các Đệ nhất Phu nhân trao tặng. Trong lịch sử Hoa Kỳ rất ít Đệ nhất Phu nhân nào trở thành biểu tượng của thời trang hay là người gợi hứng cho các nhà tạo mẫu, tuy nhiên cách trang phục của các Phu nhân luôn luôn được công chúng theo dõi và bình phẩm.

Trong 50 năm trở lại đây, hầu như chỉ có Phu nhân của tổng thống Kennedy, bà Jacqueline Bouvier Kennedy được coi là Đệ nhất Phu nhân có khiếu trang phục thanh lịch nhất. Chiếc áo lụa vàng, không tay, hở một bên vai của bà mặc vào dịp tiếp đón quốc khách được đem trưng bày, cho đến bây giờ vẫn thấy hợp thời trang, tuy nhiên theo thời gian màu lụa đã phai khi so với bức ảnh chụp, có lẽ do đã được trưng bày nhiều lần.

Một khách đến xem cuộc triển lãm phát biểu về cách trang phục của Đệ nhất Phu nhân Kennedy:

"Lối trang phục cuả bà qua thời gian vẫn đẹp, nó là phong cách cổ điển (classic), vì thế nó không lỗi thời."

Các Đệ nhất Phu nhân là người luôn đứng cạnh chủ nhân tòa Bạch Ốc trong mọi dịp tiếp tân, lễ lạc, tiệc tùng thay mặt quốc gia để cùng tổng thống tiếp đón quốc khách hay những nhân vật quan trọng của nước ngoài được mời, hay thù tiếp thân nhân, bạn bè, ban nhân viên làm việc tại tòa Bạch Ốc hay trong chính phủ hoặc các tầng lớp dân chúng. Vai trò rất quan trọng và mỗi một Phu nhân thường để lại một dấu ấn trong nhiệm kỳ của các tổng thống. Nó có thể giúp thu phục thêm được những thân hữu từ nước ngoài và cảm tình của mọi giới trong nước, giúp củng cố thêm tư thế chính trị cho tổng thống.

Trong những dịp lễ lớn, như mùa lễ Giáng sinh, Đệ nhất Phu nhân thường chủ tọa những lễ lạc như thắp đèn trên cây giáng sinh, tiếp đón các phái đoàn dân chúng đến tham quan tòa Bạch Ốc được trang hoàng đặc biệt vào dịp này.

Thêm vào đó các Đệ nhất Phu nhân thường theo đuổi một hay nhiều dự án xã hội. Bà Nancy Reagan cổ vũ cho việc bài trừ ma túy, bà Claudia “Lady Bird” Johnson cổ vũ cho các hoạt động bảo vệ môi trường. Nói về dự án của các Đệ nhất Phu nhân, một khách thăm viện bảo tàng, bà Lisa Jackson phát biểu :

"Tôi chỉ quen thuộc với những dự án của các Phu nhân gần đây nhất mà thôi, thí dụ như bà Hillary Clinton với dự án cải tổ chăm sóc sức khỏe, và bà Michelle Obama về sức khỏe của trẻ em, cổ vũ cho việc khuyếân khích trẻ tập thể thao, chạy nhảy, chơi đùa. Nhữn dự án này làm tôi rất ngưỡng mộ."

Một trong số những Đệ nhất Phu nhân nổi tiếng của Hoa Kỳ là bà Eleanor Roosevelt, Phu nhân của tổng thống Franklin Roosevelt, chủ nhân tòa Bạch Ốc từ năm 1933 đến năm 1945.

Bà vận động ủng hộ cho chương trình phục hồi kinh tế của Phu quân, cổ vũ cho nhân quyền và dân quyền, và cải thiện vị thế của nữ giới làm việc ngoài xã hội.

Trong thập niên 1940, bà là đồng sáng lập viên của tổ chức Freedom House, một tổ chức phi chính phủ, cổ vũ cho tự do, dân chủ và nhân quyền. Bà tích cực vận động cho việïc thành lập Liên Hiệp Quốc, và là một đại biểu của Hoa Kỳ tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc từ năm 1945 đến năm 1952, một chức vụ được tổng thống Harry Truman bổ nhiệm và Thượng viện phê chuẩn. Trong thời gian làm việc tại Liên Hiệp quốc, bà là chủ tịch ủy ban soạn thảo và chấp thuận bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Tổng thống Truman đã dùng danh hiệu “Đệ nhất Phu nhân của Thế Giới “ khi nhắc đến bà để tôn vinh những thành quả về nhân quyền mà bà đã đạt được.

Trong suốt cuộc đời, Đệ nhất Phu nhân Eleanor Roosevelt hoạt động hăng say trong nhiều lãnh vực chính trị, xã hội. Năm 1999, bà được bình chọn trong danh sách 10 phụ nữ được thế giới được ngưỡng mộ nhất của thế kỷ thứ 20.

Quay trở lại với cách trang trí, sắp xếp trong cuộc triển lãm, khách được nhìn ngắm những tủ kính được bày hết sức mỹ thuật với ánh sáng tân kỳ, ngoài ra 3 màn hình bầu dục gắn trên tường chiếu hình ảnh các tổng thống và Phu nhân khiêu vũ trong đêm dạ vũ ngày nhậm chức, từ tổng thống Carter đến tổng thống Obama, tôn vẻ mỹ miều của chiếc áo dạ hội của các Đệ nhất Phu nhân, làm nổi rõ từng đường kim, mũi chỉ, với những hạt cườm, kim tuyến lóng lánh trên lụa là tuyệt đẹp.

Ngoài ra khách đến thăm còn được xem một số những hình ảnh, kỷ vật, tài liệu, và những những bộ đồ trà, ly tách, dao muỗng và đồ sứ dùng trong tòa Bạch Ốc từ thời tổng thống Washington đầu tiên của Hoa Kỳ cho đến nay.
source
VOA Vietnamese

Tuesday, 21 February 2012

Người vừa ra đi Whitney Houston đã có hàng bán đấu giá



Tuesday, 21 February 2012 19:21

Cali Today News - Có người đã phàn nàn là “quá sớm đến độ sỗ sàng”, nhưng nếu mới thứ bảy đám tang của nữ danh ca bạc mệnh Whitney Houston còn làm nhiều người xúc động thì sang chủ nhật đã có tin là một số vật sở hữu của cô sắp được bán đấu giá.

Whitney Houston. Photo courtesy:hollywoodNews

Đó là cái áo màu đen tuyền bằng nhung và đôi bông tai mà cô đeo trong bộ phim “The Bodyguard” sẽ được mang ra bán đấu giá trong cuối tháng 3 tới.

Darren Julien, người chuyên tổ chức các buổi bán đấu giá đồ đạc của những minh tinh lừng danh cho biết một số của cải đồ vật khác của Houston cũng sẽ được bán đấu giá sau cái chết bất ngờ của cô ngày 11 tháng 2 vừa qua.

Cùng xuất hiện với đồ cá nhân của Houston sẽ là cây gậy trứ danh của danh hề Charlie Chaplin, cái áo khoác của tài tử Clark Gable trong phim “Cuốn Theo Chiều Gió” và cây gậy quyền lực của tài tử Charlton Heston trong bộ phim “Mười Điều Răn”

Ông Julien nói: “Đây được xem như hoạt động đầu tư, mua đúng thời điểm và bán đúng thời điểm, giá trị món hàng gia tăng nhiều. Vật sở hữu của Houston đã trở thành lịch sử, là bảo tàng rồi, cô ấy có một cuộc đời không ai có được”

Được biết cái áo của Houston trước đây có giá 1,000 đô la, cái vest cô mặc trong phim “The Bodyguard” trị giá 400 đô la và đôi bông tai giả có giá 600 đô la, nhưng nào ai biết được chúng sẽ tăng thêm…mấy con số không nữa vào 2 ngày 31 và 1 tháng 4 tới?

Có phải kỷ niệm nào cũng là đồ bỏ đâu!

Đào Nguyên source AP

source

Cali Today News

Tuesday, 31 January 2012

Du khách phàn nàn chuyện nghỉ mát của Kate Middleton




Tuesday, January 24, 2012 3:55:29 PM


CARRIBEAN ISLAND (ABC NEWS) - Trong khi công nương Kate Middleton và gia đình đang tận hưởng những ngày nghỉ thần tiên trong một lâu đài tráng lệ với giá thuê $23,000/tuần, thì những cư dân và khách du lịch xung quanh quần đảo này nổi giận vì những luật lệ giới hạn để bảo vệ cho cuộc nghỉ mát rất riêng tư của cô.


Công nương Kate Middleton. (Hình: Ian Gavan/Getty Images)

Thật vậy theo tờ Daily Mail Reports, công ty Mustique là công ty chuyên lo về những chuyến nghỉ mát đắt tiền trên đảo Carribean đã đặt ra những luật lệ cấm đoán các khách du lịch khác để bảo đảm an toàn tuyệt đối cho cô Kate và gia đình cô.

Có rất nhiều khách du lịch đã phàn nàn về chuyện giới hạn những phương tiện được cho mướn hay là các chiếc xe dùng chạy trong sân đánh golf, thông thường thì chúng được dùng một cách thoải mái để có thể chạy khắp nơi xung quanh đảo đó, và bây giờ thì rất phiền phức phải qua hệ thống bảo vệ nghiêm ngặt trước khi được phép đi vào những địa điểm được xem là lý thú của vùng đảo.

Cô Kate Middleton đi cùng với cha mẹ cô là ông bà Michael và Carole, ngoài ra còn có các anh chị em của cô cũng tháp tùng theo. Họ xuất phát từ Luân Ðôn, ngồi ghế thượng hạng (First class) trên chuyến bay đường dài của hãng Bristish Airways, chuyến bay đã đưa tất cả mọi người rời khỏi phi trường Gatwick của Luân Ðôn.

Gia đình của Kate là chủ nhân của một công ty chuyên lo về những kế hoạch nghỉ dưỡng của giới nhà giàu, họ là những khách du lịch thường xuyên đến vùng đảo này, theo tin cho biết thì gia đình này đang tìm mua một khu được gọi là khu nghỉ dưỡng ở đó, cô Kate và chồng cô ta, túc là hoàng tử William đã từng du lịch sang xứ này năm 2006 khi đó họ còn là cặp bồ với nhau thôi.

Ngày nay những luật lệ khắt khe, những giới hạn không cần thiết đã gây ra nhiều sự bực dọc sau khi Kate chính thức “buộc” dây tơ hồng với hoàng tử của hoàng gia Anh và kể từ đó mỗi lần cô bay sang vùng đảo này để nghỉ dưỡng là có thêm rất nhiều phiền toái xảy ra.

“Thật sự cũng không hoàn toàn là bạn được hưởng thụ 100 phần trăm khi bạn chi ra những món tiền lớn để cho những chuyến đi chơi vào một nơi chốn đắt tiền nhất như vùng đảo này,” một cư dân của đảo Carribean nói như thế.

Theo nguồn tin đáng tin cậy cho biết công ty Mustique đã bỏ thêm nhiều tiền để chi cho vấn đề bảo vệ nghiêm ngặt và dĩ nhiên họ phải thảo luận với các cận vệ của Kate.

“Còn nhớ hai năm trước, gia đình của Kate Middleton lúc đó chỉ là một thường dân mà thôi, rất thường dân,” Dickie Arbiter, cựu tùy viên báo chí của nữ hoàng Anh nói với ABC news như thế.

“Rồi Kate làm đám cưới với William, kể từ đó họ được 'dựa hơi' hoàng gia,” ông nói tiếp.

Hàng rào bảo vệ càng thắt chặt thêm, ít nhất trước một tuần khi hoàng tử William bay sang để cùng gia đình bên vợ tiếp tục cuộc nghỉ dưỡng đó.

Theo tờ People Magazine Reports thì hiện nay William là phi công lái trực thăng cho đội tìm kiếm và cứu người, căn cứ được đặt tại Anglesey, Wales.

Cũng theo tạp chí này, chuyện William đi nghỉ dưỡng cùng với “bà xã” và gia đình bên vợ phải được sự chấp thuận cũng như dời chuyển lịch công tác của anh ta trong quân đội.

Cả hoàng cung cũng như công ty Mustique đều không có ý kiến gì về chuyện đi nghỉ mát của Hoàng gia. (Ð.T.)

source

Nguoi-Viet Online

Wednesday, 11 January 2012

Chơi bạo: Vợ Tiger Woods phá bỏ căn nhà 12 triệu Mỹ kim



Thursday, 05 January 2012 18:59

Cali Today News – Khi người ta ly dị, người ta đôi khi làm những chuyện mà ít ai ngờ tới, như đốt giấy tờ, hình ảnh, ném đi quần áo, quăng nhẫn vào biển,… Đó là chuyện “thường tình thế thôi”. Thế nhưng, nếu bạn ly dị mà có được cả trăm triệu như trường hợp vợ của Tiger Woods thì bạn có thể còn làm những chuyện càng bất ngờ hơn, như trường hợp vợ của Tiger Woods.

Cô ta mua căn biệt thự 12 triệu Mỹ kim, theo TMZ, tại thành phố North Palm Beach ở Florida, nhưng rồi không thích, nên đã đập phá toàn bộ.

Căn nhà này (qua hình trong bài) khá xinh đẹp đấy chứ. Căn nhà có 6 phòng ngủ, và 8 phòng tắm.Thế nhưng, bây giờ chỉ còn là một đống gỗ đá vụn mà thôi (xem hình trong bài).

Người ta chưa biết căn nhà mới, được thay thế, sẽ ra sao. Khi người ta có hàng trăm triệu trong nhà băng thì người ta có thể nghĩ đến nhiều chuyện mà người bình thường như chúng ta ít có thể dám nghĩ đến.

Trần Thị Sông Dinh

source
Calitoday

Monday, 26 December 2011

Khi người Hoa vỡ mộng


Khi người Hoa vỡ mộng

Cập nhật: 13:45 GMT - thứ hai, 26 tháng 12, 2011
Công nhân may ở tỉnh Triết Giang

Tạp chí Chính sách Ngoại giao nói nhiều người Trung Quốc không còn tin họ có thể khá giả nhờ làm việc chăm chỉ và trung thực

Tạp chí Chính sách Ngoại giao của Hoa Kỳ vừa có bài nói về sự thất vọng của nhiều người Trung Quốc trước các khó khăn và bế tắc họ phải đối mặt trong những năm gần đây.

Bài mang tựa đề "Chấm dứt Giấc mơ Trung Quốc" của Christina Larson bắt đầu với câu chuyện của người bạn tác giả, một nhà báo làm việc tại Thẩm Dương với mức lương bèo bọt.

Anh phải sống chung với sáu người khác trong một căn nhà ba phòng ở ngoại ô thành phố, năm trong số đó là các cô gái trẻ mà anh phát hiện ra làm nghề bán hoa.

Tác giả Larson nói nhiều người Trung Quốc sống chật vật tại các thành phố lớn với mức lương khó có thể theo kịp mức lạm phát khoảng 4% mà người ta nghi là bị chính quyền nói giảm đi.

"Bất cứ ai ở Bắc Kinh cũng có thể chỉ ra các ví dụ về những người bạn phải thuê nhà với giá cao hơn tới 10% hoặc hơn nữa trong một năm," bà Larson viết.

"Giá tại các nhà hàng tiếp tục tăng ngay cả khi khẩu phần nhỏ đi trông thấy.

"Tính thêm cả những mất mát vô hình mà tiền không thể mua được - như chất lượng không khí và an toàn thực phẩm - người ta có thể bắt đầu hiểu được những lời than phiền của những người Bắc Kinh không khá giả rằng chất lượng cuộc sống của họ có vẻ giảm đi ngay cả khi tổng thu nhập quốc dân tăng tới mức chín phần trăm."

Bà Larson, người cũng là biên tập viên cộng tác của tạp chí Chính sách Ngoại giao - Bấm Foreign Policy, nói so với lần cuối cùng bà sống ở Bắc Kinh, bà có thể cảm thấy sự thất vọng của người Trung Quốc.

"Bạn có thể thấy nó trên những gương mặt khắc khổ trong tàu điện ngầm, nghe nó trong các giọng nói bực tức giữa những câu chuyện quanh bàn ăn và nhất là cảm thấy sự thô lỗ mới có của lái xe taxi, những người không còn nghĩ rằng họ được giá hời khi đưa khách đi lại để lấy 10 nhân dân tệ, tức khoảng 1,6 đô la Mỹ."

'Triều đại'

Foreign Policy nhắc lại một loạt các vụ mà người dân đã nhân cơ hội trút giận trong năm.

Đó là vụ thanh niên Lý Khải Minh phải ra tòa hồi đầu năm vì lái xe khi say rượu và đâm phải hai sinh viên khác làm một người chết. Sau khi đâm chết người Lý Khải Minh toan bỏ chạy và khi bị chặn lại thì tuyên bố "Bố tôi là Lý Cương."

Lý Khải Minh

Lý Khải Minh đã bị đưa xét xử cho dù có cha là phó cảnh sát huyện ở Hồ Bắc

Ông Cương là một phó công an huyện tại tỉnh Hồ Bắc.

Vụ khác liên quan tới thiếu niên 15 tuổi Lý Thiên Dực, con của một quan chức quân đội cao cấp, lái xe khi chưa có bằng. Khi bị một xe khác cản đường, thiếu niên này đã ra khỏi xe và đánh người lái xe đang cản đường.

Trong một vụ khác, một sinh viên của Học viện Điện ảnh Bắc Kinh lái xe Audi, xe thường của các quan chức Trung Quốc, đã cãi vã khi tìm chỗ đỗ xe và vật lộn với một người quét dọn 43 tuổi khiến ông này chết khi vào viện.

Michael Anti, một blogger và chuyên gia bình luận chính trị được Foreign Policy dẫn lời nói:

"Giới giàu có đang trở thành triều đại.

"Giờ người Trung Quốc nhận ra rằng "mình có được vị trí không phải vì chịu khó hay bằng cấp mà vì bố mình."

Còn Giáo sư Patrick Chovanec của Đại học Thanh Hoa nói:

"Giờ có cả một tầng lớp giàu lên vì họ là ai chứ không phải họ làm gì - và họ theo các luật lệ riêng."

'Chuyện cổ tích'

Tác giả Larson nói khả năng có thể mua bán bất động sản và giành được các hợp đồng của chính phủ là đòn bẩy tốt nhất tạo sự giàu có.

Nhưng nhà báo nói chính những người đang giàu có và nhiều quan hệ mới tiếp cận được những cơ hội này.

Giáo sư Chovanec cũng được dẫn lời nói:

"Giờ người Trung Quốc nhận ra rằng "mình có được vị trí không phải vì chịu khó hay bằng cấp mà vì bố mình."

Blogger Michael Anti

"Chính phủ ôm đồm quá nhiều thứ trong nền kinh tế Trung Quốc... Chính phủ có quyền lực lớn trong việc quyết định người thắng, kẻ thua và bạn là ai và biết ai quan trọng hơn tất cả những thứ khác.

"Và những người ở tầng trên ngày càng đứng trên pháp luật."

Nhưng điều này, bà Larson nói, trái với câu chuyện cổ tích lạc quan của Trung Quốc trong 30 năm qua mà Đảng Cộng sản tích cực tuyên truyền.

Bà Larson kết bài viết với ý kiến của người bạn làm báo ở Thẩm Dương: "Người dân không còn tin rằng người ta có thể thăng tiến nhờ làm việc chăm chỉ và thành thực ở Trung Quốc."

Saturday, 17 December 2011

Giáng Sinh thanh bình và những món quà “ngọt ngào”

(VienDongDaily.Com - 14/12/2011)
Sau thế kỷ thứ 8, một số người Châu Âu phong phanh biết đến đường. Cùng thời gian này, các tài liệu về việc trồng mía và làm đường ở vùng Trung Đông bắt đầu xuất hiện. Ba Tư và Ấn Độ là hai khu vực biết đến việc làm đường trước tiên.
Anvi Hoàng/Viễn Đông

Nhiều người hay nghĩ tới Giáng Sinh mà liên tưởng đến những cảm giác ấm cúng, thanh bình, và những kỷ niệm ngọt ngào. Hãy tưởng tượng một bức tranh Giáng Sinh như sau: một cặp vợ chồng trẻ ngồi bên lò sưởi, cạnh cây thông xanh được thắp đèn sáng trưng, dưới chân cây thông là những gói quà đẹp mắt, họ nhìn ra cửa sổ nhìn tuyết rơi, và lắng nghe nhạc thánh ca tràn ngập căn phòng với người thân - thế là đủ ấm cúng, thanh bình và ngọt ngào rồi.


Siêu thị mùa Giáng Sinh - ảnh: Anvi Hoàng/Viễn Đông

Lại có một câu chuyện thú vị về sự “ngọt ngào” như sau - là ngọt ngào từ đường đấy: từ thuở nào con người đã biết đến vị ngọt của trái cây, mật ong. Tuy nhiên, không phải từ lúc khai sinh lập địa con người đã có đường để ăn. Vị ngọt của đường mía là một khám phá về sau này của con người.

Vài nét về lịch sử của đường mía
Cây mía được trồng thuần hóa vào khoảng năm 8000 trước Công Nguyên (CN) ở New Guinea. Hai ngàn năm sau, cây mía được đem đến Philippines, Ấn Độ, và Indonesia. Tài liệu tham khảo cổ xưa nhất về việc lấy đường từ mía được tìm thấy trong văn học Ấn Độ khoảng năm 400-350 trước CN, trong đó có nhắc đến “nước uống lên men với đường, bánh bột gạo với sữa và đường”, nhưng chúng ta không có chứng cớ rõ ràng để có thể khẳng định đây có phải là đường kết tinh hay không. Điều chính xác chúng ta biết được ngày nay là vào khoảng năm 500 sau CN, đường kết tinh đã được sản xuất với số lượng nhỏ ở Ấn Độ và người La Mã đã biết đến nó. Sau thế kỷ thứ 8, một số người Châu Âu phong phanh biết đến đường. Cùng thời gian này, các tài liệu về việc trồng mía và làm đường ở vùng Trung Đông bắt đầu xuất hiện. Ba Tư và Ấn Độ là hai khu vực biết đến việc làm đường trước tiên. Đường từ Ba Tư được cung cấp cho Bắc Phi, Trung Đông, và Châu Âu trong nhiều thế kỷ.
Có thể nói người Ả Rập đi đến đâu thì đường và kỹ thuật sản xuất đường đi theo họ đến đó – như người ta nói: “Đường theo gót kinh Koran”. Sau các cuộc Thánh Chiến vào thế kỷ 13, người Châu Âu trở thành nhà sản xuất đường - nói đúng hơn là họ kiểm soát những nhà sản xuất đường trong những vùng bị trị - khi họ chinh phục các nước ở khu vực Trung Đông. Nhiều người tin rằng công nghiệp đường do người Ả Rập sáng lập khác với công nghiệp đường do người Châu Âu phát triển, ở chỗ công nghiệp đường Ả Rập không dã man và đẫm máu như Châu Âu. Từ khi người Châu Âu nắm phần sản xuất đường, kỹ nghệ mua bán nô lệ phát triển mạnh hơn và kéo dài 400 năm là để phục vụ cho công nghiệp sản xuất đường. Có thể tìm thấy sự liên hệ chặt chẽ giữa việc sản xuất đường và chế độ nô lệ thiết lập ở Crete, Cyprus, Morocco. Việc sản xuất ở những nơi này chỉ ngừng khi việc sản xuất đường ở Thế Giới Mới (Jamaica, Caribbean) trở thành thống trị.

Đường với lịch sử nô lệ và lịch sử thuộc địa

Nhu cầu về đường của các đế quốc Châu Âu ngày càng tăng sau thế kỷ 13 và việc sản xuất đường được chuyển hoàn toàn sang tay những quyền lực Châu Âu. Các đế quốc Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha đều đi chinh phục hòng tìm kiếm đất để lập đồn điền mía và sản xuất đường. Sau năm 1655 khi đế quốc Anh thiếp lập những thuộc địa đầu tiên, giới quý tộc và nhà giàu ở Anh được nếm mùi đường thường xuyên hơn, nhưng đường vẫn còn là một món hàng “xa xỉ”. Đường càng trắng càng mắc tiền. Đế quốc Anh lúc này có luật để kiểm soát sự lưu chuyển của đường và các món hàng được dùng để trao đổi với đường. Vì quy trình sản xuất đường phức tạp và tốn kém, do đó không phải ngẫu nhiên mà lịch sử đường gắn liền với lịch sử nô lệ ở các xứ thuộc địa. Một tam giác thương mại được thành lập giữa Anh-Châu Phi-Thế Giới Mới: hàng hóa từ Thế Giới Mới được bán cho Châu Phi, nô lệ Châu Phi được bán sang Thế Giới Mới, đường từ Thế Giới Mới được bán sang Anh.
Đến đầu thế kỷ 18, đường vẫn còn là độc quyền của một nhóm thiểu số người giàu, trong lúc thức ăn hàng ngày của người bình dân vẫn chỉ là ngũ cốc, đậu, hạt, một ít sữa, bơ, phó mát, rất ít thịt, cá. Nhiều người còn không đủ ăn. Đường cũng được dùng trong y học, dùng làm gia vị, hoặc vật trang trí (đường được trộn với dầu, đậu, nước, bột; nặn thành hình; được sơn phết hoặc trang trí; rồi trưng bày như tác phẩm điêu khắc trước khi được ăn). Chỉ có gia đình hoàng tộc mới mua nổi đường để làm vật trang trí như thế này.
Nhưng đến giữa thế kỷ 18, đường đã trở thành dễ sản xuất hơn. Việc sản xuất đường trở thành quan trọng hơn đối với tầng lớp thống trị Anh và ảnh hưởng đến các quyết định về chính trị, quân sự bởi vì người Anh dần dần tiêu thụ nhiều đường hơn và càng ngày càng muốn nhiều đường hơn nữa. Người nào nắm nguồn sản xuất và tiêu thụ đường là người nắm quyền lực.


Nay, đường vàng mắc hơn đường trắng - ảnh: Anvi Hoàng/Viễn Đông

Cũng trong thế kỷ 18, chế độ nô lệ ở Anh được bãi bỏ. Từ đó, thị trường đường thế giới mở rộng cho tự do cạnh tranh. Đến thế kỷ 19, người dân thường ở Anh đã quen với mùi vị của đường, ví dụ uống trà với đường, ăn bánh mì với mứt.

Ngày nay, đường rẻ mạt. Người ta có thể tìm thấy đường trong thức ăn, nước uống ngọt; và cả ở những sản phẩm người ta thường nghĩ không có đường trong đó ví dụ bánh mì, ketchup, bơ đậu phụng, v.v..


Cereal cũng rất ngọt - ảnh: Anvi Hoàng/Viễn Đông


Dressing chứa nhiều đường hơn bạn nghĩ! - ảnh: Anvi Hoàng/Viễn Đông

Tiêu thụ đường trong xã hội Mỹ ngày nay
Trong nghiên cứu về lịch sử ăn uống của con người, không có người nào lại từ chối đường ngay từ khi nó mới được đưa vào danh sách những thức ăn của con người. Ngay cả những người dị ứng với đường như người Eskimo ở Alaska cũng “kết” với đường mà không quan tâm đến hậu quả của cách thức ăn uống mới này.


Cám dỗ của trẻ con - ảnh: Anvi Hoàng/Viễn Đông

Từ ý nghĩa tượng trưng cho quyền lực của vua chúa cho đến sản phẩm thương mại ngày nay, ý nghĩa và chức năng của đường đã trải qua một chặng đường dài. Ngày nay, ai cũng phải công nhận sự thừa mứa của đường. Trên truyền hình còn có những cuộc thi dùng đường làm nguyên liệu chính để nặn tượng trang trí. Bức tượng thắng giải không nói gì về sự giàu có của người làm ra nó mà chỉ là về khả năng điêu luyện và sáng tạo khi sử dụng nguyên vật liệu đường như thế nào. Và toàn bộ cuộc thì chỉ là một trong những hình thức giải trí để thu hút khán giả xem tivi và để các nhà tài trợ quảng cáo sản phẩm của mình.


Tượng trang trí làm bằng đường - ảnh tham khảo: Wikipedia

Con người không cưỡng lại được vị ngọt của đường. Cho nên, đường được dùng nhiều hơn và phổ biến hơn để tạo ra mùi vị hấp dẫn trong các sản phẩm đúng ra là có lợi cho sức khỏe, để cuối cùng chúng ta có nước trái cây có đường, nước uống thể thao ngọt, nước uống tăng lực có đường, trà có đường, cà phê có đường.
Nếu như cách đây 100 năm, một người Mỹ tiêu thụ trung bình 15 gram đường phần lớn từ trái cây mỗi ngày, thì ngày nay, một người Mỹ tiêu thụ gần 200 gram đường mỗi ngày, chủ yếu là từ soda. Có thể thấy đường cũng đóng một phần quan trọng trong cuộc sống hiện đại, nhưng theo một kiểu khác hẳn. Người tiêu thụ đã biết được rằng uống nhiều soda hoặc tiêu thụ nhiều đường được xem là dẫn đến nguy cơ lớn có hại cho sức khỏe. Vì vậy người ta bắt đầu “đấu tranh” về đường.

Các cuộc tranh luận về “đường”
Từ năm 1980 tỉ lệ người béo phì ở Mỹ tăng gấp đôi. Năm 2001, Tổng Y Sĩ Hoa Kỳ (Surgeon General) kêu gọi mọi người hành động để phòng và cắt giảm hiện tượng quá cân và béo phì. Tháng 2 năm 2002, học khu quận Oakland ở California cấm bán soda và kẹo trong trường. Tháng 8 cùng năm, Hội Đồng Học Khu Los Angeles bỏ phiếu bầu đồng ý loại bỏ nước uống có gas ra khỏi thực đơn trong căn tin của trường học và cấm bán nước uống có gas trong các máy bán tự động ở trường vào năm 2004. Đây là những hành động đầu tiên mang tính chính trị chống lại các đại công ty nước giải khác và có tính cảnh tỉnh người dân về việc tiêu thụ đường nhằm bảo vệ sức khỏe cho con em mình.
Kết quả của các cuộc tranh đấu là vào đầu năm học 2009-2010, 14 tiểu bang trên toàn nước cấm bán soda trong các máy bán tự động ở trường, 19 tiểu bang cấm soda trong căn tin trường, 6 tiểu bang cấm tất cả các loại nước uống có đường trong các máy bán tự động ở trường và 6 tiểu bang cấm ở căn tin. Trong lúc đó, 25 tiểu bang không có giới hạn việc bán nước uống có đường trong máy bán tự động ở trường, và 22 tiểu bang có một số giới hạn về thức uống trong căn tin.
Tuy nhiên, nghiên cứu mới cho thấy rằng các biện pháp ngăn cấm không có hiệu quả trong việc giảm mức độ tiêu thụ nước uống có đường ở trường học. Ở những tiểu bang cấm soda, 30% học sinh từ lớp 5 đến lớp 8 vẫn có thể mua nước uống có đường, như nước uống thể thao hoặc nước trái cây có đường, y như các học sinh ở những nơi không bị cấm gì cả. Ở những tiểu bang cấm tất cả các loại nước uống có đường, học sinh vẫn có thể mua được các loại nước uống này ngoài trường hoặc thậm chí có khi trong trường.


Nước uống có đường đầy dẫy - ảnh: Anvi Hoàng/Viễn Đông

Do đó, vấn đề tiêu thụ đường vẫn là một vấn đề lớn của xã hội đang mong tìm kiếm những biện pháp để bảo vệ sức khỏe cho người dân. Thậm chí một số nhà làm luật ở California đã đệ trình lên Nghị Viện California dự luật đánh thuế soda nhưng dự luật này không được xem tới và đã được “ngâm” trên kệ, chưa biết số phận sẽ ra sao.

Tìm “đường” ngoài chợ
Tiêu thụ quá nhiều đường là một trong những lý do dẫn đến có nguy cơ cao bị quá cân hoặc bị béo phì. Ngày nay, 1/3 người lớn ở Mỹ và 17% con em từ 2-19 tuổi bị béo phì. Người quá cân hoặc béo phì có nguy cơ cao bị bịnh tiểu đường, bịnh tim, hoặc đứt mạch máu não, v.v..


Một nhãn thức ăn của bơ đậu phụng - ảnh: Anvi Hoàng/Viễn Đông


Bạn có thấy “đường" trên nhãn này không? - ảnh: Anvi Hoàng/Viễn Đông

Vì những dữ liệu về sức khỏe phổ biến như vậy mà ngày nay có lẽ người ta không còn chú ý mấy đến vị ngọt của đường nữa. Chữ “đường” hay đi chung với những chữ như béo phì, lên cân, sức khỏe. Vì người dân đã có ý thức hơn về việc tiêu thụ đường, các công ty phải tìm cách ngụy trang để tiếng xấu của đường không ảnh hưởng đến việc bán sản phẩm của họ. Trung bình, một người dân Mỹ tiêu thụ 3 pound đường trong một tuần, nhưng không ai ý thức được đường đến từ nguồn thức ăn nào. Tìm hiểu các nhãn hiệu thức ăn mà xem, nhà sản xuất đã khéo léo dùng nhiều danh từ khác nhau để chỉ định nó, nếu không biết thì sẽ bị lầm mà cho rằng sản phẩm mình mua không chứa đường.
Ngày nay, đường được sản xuất từ nhiều nguồn khác nhau và trong các sản phẩm tiêu thụ mang nhiều tên gọi khác nhau: glucose, fructose, corn syrup, glucose syrup, dextrose syrup, sucrose, maltose, high-fructose corn syrup, saccharose, molasses, lactose. Mang tên gì đi nữa thì tất cả đều là đường. Nếu muốn biết những thức ăn mình dùng nhiều đường hay ít thì phải đọc kỹ các nhãn hiệu thức ăn ở mặt sau sản phẩm, và đọc kỹ phần “thành phần chế biến” (ingredients) của thức ăn. Bởi vậy người ta hay nói đùa, nhưng thật, là “nếu trong thức ăn có chứa những chất mà đọc qua ta không hiểu là chất gì thì đừng ăn!”. Cũng là một lời khuyên hay!

* Những món quà “ngọt ngào”

Mùa Giáng Sinh, người ta vẫn hay tặng nhau những món quà “ngọt ngào”. Bánh kẹo Việt Nam nói chung không ngọt bằng bánh kẹo Mỹ, nhưng ăn riết cũng lên cân thôi. Vả lại, chế độ ăn uống ở Mỹ khác, khẩu phần cũng lớn hơn. Người Châu Á nói chung và người Việt Nam nói riêng đã có nguy cơ bị bịnh tiểu đường cao hơn người Mỹ bởi vì cơ thể người Việt không thích nghi với việc hấp thụ và tiêu thụ lượng thức ăn đồ uống “vĩ đại” kiểu Mỹ.


Ai mà không thèm cho được! - ảnh: Anvi Hoàng/Viễn Đông


Quá ngọt ngào? - ảnh: Anvi Hoàng/Viễn Đông

Do đó, người nào muốn giữ eo, giữ sức khoẻ thì mùa Giáng Sinh này, “ngọt ngào” của tình cảm thì nhận, chứ ngọt ngào của đường thì cẩn thận. Ăn ít đường đi nhưng bù lại, ta tìm thấy ngọt ngào từ những hình thức khác chẳng phải là một công đôi ba chuyện là gì!

Tham khảo:
Sweetness and Power: The Place of Sugar in Modern History, tác giả Sidney W. Mintz.
http://archpedi.ama-assn.org/
http://www.cdc.gov/obesity/data/trends.html

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/giang-sinh-thanh-binh-va-nhung-mon-qua-ngot-ngao-GlM85aGu.html
Anvi Hoàng/Viễn Đông
source
Vien Dong Daily