Monday, 12 December 2011

Nỗi khổ của Thủ tướng Anh và miếng da lừa châu Âu


Nguyễn Giang Nguyễn Giang | 2011-12-12, 17:06

Bình luận (0)

Làm thủ tướng một cường quốc lớn tại châu Âu như ông David Cameron cũng có lúc phải thốt lên 'Không thể chịu được nữa'.


Tổng thống Pháp né tránh, không bắt bàn tay chìa ra của Thủ tướng Anh

Ông Nicolas Sakozy không bắt tay ông David Cameron đêm 9/12 tại Brussels

Tôi xin kể lại chuyện đi đàm phán "một đêm lịch sử" của thủ tướng Anh để các bạn thấy chốn cao sang cũng có cảnh bức bối vì cơn sóng gió tiền tệ.

Một ngày trắc trở

Chiều thứ Năm tuần qua, ông Cameron còn kịp đến trường của con trai xem diễn kịch Giáng Sinh.

Sau đó, ông bay từ một căn cứ của Không quân Hoàng gia Anh (RFA) sang Brussels phó hội.

Chuyến bay rung bần bật vì gió bão bất thường, và vì phi cơ quá nhỏ, chỉ chở đủ ông Cameron và 4-5 cộng sự thân tín nhất.

Ông đến Brussels lúc chập tối và lao ngay vào cuộc gặp với tân Thủ tướng Ý, Mario Monti, rồi nói chuyện trước hội nghị EU với lãnh đạo Anh và Pháp.

Tại đây, theo tường thuật của báo chí, ông Cameron đã vấp ngay phải thái độ lạnh lùng, thậm chí thù địch của Tổng thống Pháp, Nicolas Sarkozy.

Mới nêu ra đòi hỏi khiêm tốn là bảo vệ Thị trường tài chính City of London hiện đem lại 10% GDP cho Anh và là cầu nối về tài chính giữa châu Âu với các quốc gia tiếng Anh trên thế giới, gồm cả Mỹ, ông Cameron bị chỉ trích thẳng mặt.

Thủ tướng Đức, bà Angela Merkel, người nắm hầu bao to nhất cho mọi dự án cứu euro, bác bỏ một giải pháp riêng cho Anh nhưng Pháp thì tệ hơn, lập tức tung ra trò bắn tin cho nhà báo.

Thủ tướng Anh bước vào hội nghị lãnh đạo EU lúc nửa đêm trong bầu không khí nồng nặc cả các lời phỉ báng.

Một quan chức phái đoàn Pháp chế nhạo với báo chí rằng ông Cameron như kẻ "đến hội đổi vợ mà không mang theo vợ".

Nếu bạn chưa biết thì xin ghi nhận 'wife swapping club" là trò chơi các cặp vợ chồng dẫn nhau đến câu lạc bộ yêu đương tự do, "tôi với vợ anh, anh với vợ tôi".

Quan chức Pháp công kích thô (bỉ) như thế tại một hội nghị cao cấp của EU nên chẳng trách đa phần dư luận Anh đầu tuần này ủng hộ quyết định rời xa Brussels của Thủ tướng Cameron.

Đi quanh trong phòng hội nghị giờ nghỉ, có lúc ông Cameron muốn bắt tay ông Sarkozy thì bị ông kia quay đi.

Hết hội nghị, ông Cameron tình cờ gặp nữ thủ tướng Đức trong thang máy và trao đổi mấy câu không nồng ấm nhưng cũng không căng thẳng.

Cao điểm của câu chuyện là khi thang máy xuống tới lầu dưới, ông Cameron chỉ vừa kịp bước ra thì đã thấy ngay ông Sarkozy họp báo tố cáo Anh là ích kỷ, là cản trở kế hoạch cứu euro.

Mới hôm nào thôi chính ông Sarkozy còn sang Anh để cảm ơn BBC và nước Anh đã giúp Tướng Charles de Gaulle thời kháng chiến chống Đức.

Tôi có được mời dự đoàn đi đón ông ta và cô vợ tại trụ sở phía Tây của BBC và nghe ông Sarkozy say sưa ca ngợi tình thân London - Paris, gọi là 'entente cordiale' - liên minh từ tâm mà ra.

Nhưng tới giờ thì ôi thôi, tình hữu nghị Anh - Pháp nay còn đâu.

Tất cả cũng chỉ vì tranh cãi nhau quanh đồng tiền euro mà Pháp thực ra cũng chẳng có nhiều, và Anh thì từ xưa đã không muốn vào.

David Cameron

Thủ tướng Anh đơn độc tại hội nghị của EU nhưng nói ông 'bảo vệ quyền lợi quốc gia'

Người ta tin rằng ông Sarkozy muốn đẩy ông Cameron nhằm 'giành chỗ' cạnh bà Merkel.
Nắm trong tay cả đội quan chức EU đa số là người Pháp, hoặc thân Pháp nên có chuyện gì thì Paris dễ bề chỉ đạo, miễn sao Berlin chịu mở hầu bao.

Dự án châu Âu đi từ Thị trường chung sang Tiền tệ chung và logic tiếp theo phải là Quyền lực chung.

Khủng hoảng EU một phần cũng vì đồng tiền thì chung như lại vẫn nhiều chủ quyền quốc gia khác nhau (one currency, many sovereignties).

Pháp và Đức thúc đẩy liên minh chặt hơn là đúng chiến lược nhưng cách làm thì thật nhiêu khê và chưa chắc đã thực hiện được.

Và Anh Quốc từ xưa với lý do lịch sử, pháp luật và thương mại, chưa bao giờ thực sự muốn là một phần của dự án đó.

Co kéo quẩn quanh

Số phận đồng euro khiến tôi nhớ lại chuyện "Miếng Da Lừa" của văn hào Pháp Honore de Balzac.

Nó giúp nhân vật Raphaël đạt được giàu sang, quyền lực nhưng càng đòi thì da càng ngắn lại.

Khuôn khổ của miếng da lừa đi ngược chiều với ham muốn hạnh phúc của người chủ.

Sức mạnh kinh tế của châu Âu và đồng euro cũng thế, có ít thì làm sao đủ chia ra cưu mang Hy Lạp, Ý, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha đang nợ đầm đìa?

Kể từ năm 1973, khi Anh quyết định vào EU, và qua thời Bà Đầm Sắt Margaret Thatcher, chưa lãnh đạo Anh nào dám thẳng thừng phủ quyết một hiệp ước tiền tệ (chưa có) của châu Âu.

Một số báo trung hữu Anh nay nói quan hệ với EU đã vào thời ly thân tuy chưa ly dị và Anh nên bỏ qua Brussels, tự tin với truyền thống dấn thân qua các đại dương, hướng ra châu Á, sang Nam Mỹ để tìm kiếm tăng trưởng.

Xét ông Cameron đúng hay sai còn tùy vào tình hình tới đây tại khu vực euro.

Nhưng một châu Âu già đi, đông quan chức, nhiều thuế má, nặng gánh phúc lợi xã hội mà vẫn cứ nhiều hội họp hướng nội, ít nhìn ra ngoài thì không hiểu lối thoát sẽ đến từ đâu?

Miếng da lừa này chắc sẽ còn co lại vì ai cũng đòi được phần sung sướng mà chẳng chịu hy sinh.

Ông Cameron ít ra cũng đáng được khen vì tỏ thái độ không thể chơi mãi cuộc kéo co đó.
source
BBC Vietnamese

Monday, 14 November 2011

Thị trấn ma Bodie không bóng người



(VienDongDaily.Com - 11/11/2011)
Tương truyền, năm 1859, ông William S. Bodey tìm thấy vàng ở gần chỗ bây giờ gọi là Bodie Bluff.
Nick Út (gửi riêng cho Viễn Đông)


Bodie là một thị trấn của những người đi tìm vàng ở California khoảng cuối thế kỷ 19. Thế rồi, tội phạm xảy ra, nơi này bỗng trở nên hoang vắng, người ta không còn dám ở đây nữa, và Bodie trở thành một thị trấn hoang. Trong hình, chiếc xe cổ rỉ sét, bỏ hoang giữa đám cỏ um tùm ở Bodie

BODIE, California - Tọa lạc cách xa lộ US Hwy-395 chừng 13 dặm ở miền Trung California, thị trấn Bodie ngày nay còn khoảng 100 ngôi nhà, kiến trúc trụ lại với thời gian. Tương truyền, năm 1859, ông William S. Bodey tìm thấy vàng ở gần chỗ bây giờ gọi là Bodie Bluff. Một cơ xưởng được thành lập năm 1861 và thị trấn bắt đầu lớn dần. Ban đầu có chừng 20 thợ mỏ, sau lên tới gần 10.000 người năm 1880. Có vàng, có tiền, người ta lao vào những cuộc ăn chơi; có đến 65 quán rượu, nhiều lầu xanh, sòng bạc, ổ thuốc phiện ở Bodie vào lúc đó. Dĩ nhiên, tội phạm đầy dẫy, giết chóc tràn lan. Riết rồi người ta bỏ đi hết. Năm 1962, California cho thành lập công viên di tích lịch sử của tiểu bang tại nơi này, được đánh giá là một trong những thị trấn hoang còn khá nguyên vẹn, được bảo tồn tốt nhất ở Hoa Kỳ.

Tiền cắc ném vào dĩa cầu may - ảnh: Nick Út (gửi riêng cho Viễn Đông)


Những ngôi nhà hoang trong thị trấn ma Bodie - ảnh: Nick Út (gửi riêng cho Viễn Đông)


Nhà thờ Methodist trong thị trấn ma Bodie - ảnh: Nick Út (gửi riêng cho Viễn Đông)


Thị trấn ma Bodie trong ánh tà dương - ảnh: Nick Út (gửi riêng cho Viễn Đông)

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thi-tran-ma-bodie-khong-bong-nguoi-sQQqQGoV.html
Nick Út (gửi riêng cho Viễn Đông)
source
VienDong Daily

Friday, 21 October 2011

Ngày tàn bạo chúa

Những năm tháng cai trị của Gaddafi

Cập nhật: 15:05 GMT - thứ năm, 20 tháng 10, 2011

Ông Gaddafi vào năm 1969 và 2008

Cú đảo chính quân sự đưa ông Muammar Gaddafi lên nắm quyền cách đây 40 năm

Ông Muammar Gaddafi lên nắm quyền ở Libya vào tháng Chín năm 1969 ở cương vị lãnh đạo sau cuộc đảo chính quân sự không đổ máu, lật đổ Vua Idris được người Anh ủng hộ.

Khi đó ông 27 tuổi và đã lấy cảm hứng từ Tổng thống Ai Cập Gamal Abdul Nasser. Ông dường như phù hợp với mẫu người dân tộc chủ nghĩa của vùng Ả Rập, xuất phát từ quân đội và trở thành Tổng thống. Tuy nhiên, ông tồn tại lâu hơn những người cùng thời với ông.

Trong thời gian gần 41 năm nắm quyền ông đã tạo ra một hệ thống chính quyền của riêng mình, hỗ trợ các nhóm vũ trang cực đoan khác nhau như nhóm IRA ở Bắc Ireland và nhóm Sayyaf Abu ở Philippines. Ông cũng là người đã cầm quyền một chính phủ có thể được xem là chế độ độc tài, độc đoán và tàn bạo nhất Bắc Phi.

Trong những năm cuối cùng dưới sự cai trị của ông, Libya nổi lên sau khi bị quốc tế cô lập theo sau vụ đánh bom chuyến bay Pan Am 103 trên bầu trời Lockerbie ở Scotland vào tháng Mười Hai năm 1988.

Đất nước này một lần nữa lại được các chính phủ phương Tây ve vãn và đã thu hút sự chú ý của các công ty nhờ dự trữ năng lượng khổng lồ của mình và các hợp đồng béo bở.

Libya

  • Đại tá Muammar Gaddafi lãnh đạo Libya từ năm 1969
  • Dân số 6,5 triệu; diện tích đất 1,77 triệu cây số vuông
  • Dân số với tuổi trung bình 24,2, và tỷ lệ biết chữ 88%
  • Tổng thu nhập quốc dân bình quân đầu người: 12.020 $

(Nguồn: Ngân hàng Thế giới 2009)

Cuộc nổi dậy đã lật đổ ông Gaddafi bắt đầu tại Libya vào tháng Hai năm 2011 ở thành phố Benghazi, thành phố lớn thứ hai nước này, một thành phố mà ông đã bỏ quên và người dân tại đó ông không hề tin tưởng trong suốt quá trình cai trị của mình.

Jamahiriya

Đại tá Gaddafi sinh ra trong một gia đình Bedouin ở Sirte năm 1946.

Ông luôn luôn sử dụng nguồn gốc bộ tộc, khiêm tốn của mình, thích đón tiếp quan khách trong lều của ông và luôn dựng lều trong các chuyến viếng thăm ngoại quốc.

Tính hợp pháp của ông phụ thuộc vào trước hết vào tinh thần chống thực dân của ông, và sau đó vào việc giữ nước trong cuộc cách mạng.

Triết lý chính trị của ông, được giải trình dài dòng trong Sách Xanh, là "chính phủ của quần chúng".

Năm 1977, ông Gaddafi tuyên bố một nhà nước Libya "Jamahiriya" - một từ mới có nghĩa là một nhà nước của quần chúng.

Lý thuyết là Libya đã trở thành một nền dân chủ của nhân dân, được điều hành thông qua các Hội đồng Cách mạng Quần chúng.

Đại tá Muammar Gaddafi


  • Sinh ra tại Sirte, Libya ngày 7 tháng Sáu năm 1942
  • Tham dự học viện quân sự tại Libya, Hy Lạp và Anh
  • Nắm quyền vào ngày 1 Tháng Chín 1969
  • Sách Xanh được công bố vào năm 1975
  • Kết hôn hai lần, có bảy người con trai và một con gái

Trên thực tế, tất cả các quyết định quan trọng và tài sản nhà nước vẫn nằm dưới sự kiểm soát chặt chẽ của ông.

Các lý thuyết xã hội

Ông Gaddafi là một người thao túng chính trị có kỹ năng, dùng các bộ lạc chống lại lẫn nhau và chống lại các cơ quan nhà nước hoặc các chính thể. Ông cũng phát triển một sự sùng bái cá nhân khá mạnh.

Sự cai trị của ông dần dần đã trở nên có đặc tính bảo trợ và kiểm soát chặt chẽ của một nhà nước cảnh sát.

Giai đoạn tồi tệ nhất tại đất nước Libya có lẽ là những năm 1980, khi Đại tá Gaddafi thử nghiệm với người dân các lý thuyết xã hội của ông.

Một phần trong "cuộc cách mạng văn hóa" của ông là cấm tất cả các doanh nghiệp tư nhân hoạt động và sách vở không lành mạnh thì bị đốt cháy.

Ông cũng đã ra lệnh ám sát những người bất đồng chính kiến ở nước ngoài. Tự do ngôn luận và lập hội hoàn toàn bị dẹp bỏ và ngoài ra còn vô số những hành vi đàn áp bạo lực khác.

Ông Gaddafi năm 1985

Đại tá Gaddafi thử nghiệm với người dân các lý thuyết xã hội vào những năm 1980s

Những việc này được theo sau là một thập kỷ cô lập của phương Tây sau khi vụ đánh bom Lockerbie.

Đối với người dân Libya chỉ trích Đại tá Gaddafi, tội ác lớn nhất của ông có thể là việc đã chiếm dụng và phung phí tiền của vào các chuyến đi nước ngoài và chuyện tham nhũng.

Với dân số chỉ có 6 triệu người và các khoản thu nhập từ dầu lửa hàng năm tới 32 tỷ đô la Mỹ trong năm 2010, tiềm năng của Libya là rất lớn. Tuy nhiên hầu hết người dân Lybia không cảm thấy sự giàu có của đất nước mình và điều kiện sống có thể khiến gợi nhớ tới các nước nghèo hơn Libya rất nhiều.

Tình trạng thiếu công ăn việc làm bên ngoài chính phủ có nghĩa là tỷ lệ thất nghiệp được ước tính là 30% hoặc nhiều hơn.

Hình thức chủ nghĩa xã hội đặc biệt của Libya cung cấp miễn phí giáo dục, y tế và trợ cấp nhà ở và giao thông vận tả được bao cấp nhưng mức lương rất thấp và sự giàu có của nhà nước và lợi nhuận từ đầu tư nước ngoài chỉ đem lại lợi lộc cho một tầng lớp thượng lưu nhỏ.

Năm 1999, nhà lãnh đạo Libya đã trở lại chính trường quốc tế sau thời gian bị cô lập gần như hoàn toàn sau khi ông chấp nhận trách nhiệm vụ đánh bom Lockerbie.

Sau vụ tấn công 11 tháng Chín năm 2001, ông ký với chính phủ Mỹ cái gọi là "cuộc chiến chống khủng bố". Ngay sau khi Mỹ xâm chiếm Iraq năm 2003, Libya đã tuyên bố từ bỏ vũ khí hạt nhân và các chương trình vũ khí sinh học. Cả hai quyết định này bị những người chỉ trích Libya nhìn nhận một cách hoài nghi.

Trong những năm cuối cùng dưới sự cai trị của ông, khi phát sinh câu hỏi người kế nhiệm ông, hai con trai ông dường như công khai cạnh tranh và làm hại lẫn nhau trong cuộc cạnh tranh này.

Ảnh hưởng của Saif al-Islam, người con trai lớn vốn quan tâm đến các phương tiện truyền thông và các vấn đề nhân quyền, dường như suy yếu trước ảnh hưởng ngày càng gia tăng của Mutassim, người có một vai trò đầy quyền lực trong lĩnh vực an ninh.

Vào đầu năm 2011, được khuyến khích từ các nước láng giềng phía tây và phía đông, người dân Libya đã nổi dậy chống lại 40 năm cầm quyền tàn bạo của nhà lãnh đạo này.

source

RSS

Thứ sáu, 21/10/2011, 16:48 GMT+7

Khoảnh khắc đẫm máu cuối cùng của Gadhafi

Cửa cống bê tông nằm bên vệ đường, nơi Gadhafi và những vệ sĩ cuối cùng ẩn náu. Ảnh: AFP.
Sau khi bắn chết 5 vệ sĩ cuối cùng của Gadhafi ngay ngoài miệng cống, các tay súng NTC lôi ông này từ trong cống ra ngoài trong tình trạng bị thương. Ảnh: AP.
Một phần đoàn xe của Gadhafi bị máy bay tấn công cháy đen gần một trạm hạ thế ở Sirte.
Sau khi bị lôi ra từ ống cống, Gadhafi bị thương đầm đìa máu đang cố xin đám đông tay súng vây quanh tha mạng. Hình lấy từ một clip quay bằng điện thoại di động.
Các tay súng dùng vũ lực lôi Gadhafi trên đường, một số đánh vào mặt ông này trong tình trạng thương tích đầy mình.
Gương mặt hoảng loạn của Gadhafi trong vòng vây của đám đông đang hò hét.
Gadhafi vùng vẫy trong tuyệt vọng khi bị các thanh niên lôi trên đường và ấn lên mũi một chiếc xe bán tải. Một số liên tục đánh vào người cựu lãnh đạo Libya.
Gadhafi bị đè ngửa trên mũi chiếc xe.
Các tay súng truy đuổi và bắn chết Gadhafi đến từ thành phố Misrata. Họ nhanh chóng đưa xác ông này lên một chiếc xe cứu thương để chạy từ Sirte về Misrata ăn mừng.
Đám đông đông người Libya vây quanh xác Gadhafi và liên tục dùng điện thoại để chụp ảnh. Ảnh: AFP.
Đám đông đông vây quanh xác Gadhafi và liên tục dùng điện thoại để chụp ảnh. Ảnh: AFP.
Xác Gadhafi được đặt trên sàn xe bê bết máu trên đường chạy về Misrata ngày 20/10.

source
http://vnexpress.net/gl/the-gioi/phan-tich/2011/10/toan-canh-ket-cuc-dam-mau-cua-gadhafi/page_2.asp

Ngày tàn bạo chúa



Những năm tháng cai trị của Gaddafi

Cập nhật: 15:05 GMT - thứ năm, 20 tháng 10, 2011

Ông Gaddafi vào năm 1969 và 2008

Cú đảo chính quân sự đưa ông Muammar Gaddafi lên nắm quyền cách đây 40 năm

Ông Muammar Gaddafi lên nắm quyền ở Libya vào tháng Chín năm 1969 ở cương vị lãnh đạo sau cuộc đảo chính quân sự không đổ máu, lật đổ Vua Idris được người Anh ủng hộ.

Khi đó ông 27 tuổi và đã lấy cảm hứng từ Tổng thống Ai Cập Gamal Abdul Nasser. Ông dường như phù hợp với mẫu người dân tộc chủ nghĩa của vùng Ả Rập, xuất phát từ quân đội và trở thành Tổng thống. Tuy nhiên, ông tồn tại lâu hơn những người cùng thời với ông.

Trong thời gian gần 41 năm nắm quyền ông đã tạo ra một hệ thống chính quyền của riêng mình, hỗ trợ các nhóm vũ trang cực đoan khác nhau như nhóm IRA ở Bắc Ireland và nhóm Sayyaf Abu ở Philippines. Ông cũng là người đã cầm quyền một chính phủ có thể được xem là chế độ độc tài, độc đoán và tàn bạo nhất Bắc Phi.

Trong những năm cuối cùng dưới sự cai trị của ông, Libya nổi lên sau khi bị quốc tế cô lập theo sau vụ đánh bom chuyến bay Pan Am 103 trên bầu trời Lockerbie ở Scotland vào tháng Mười Hai năm 1988.

Đất nước này một lần nữa lại được các chính phủ phương Tây ve vãn và đã thu hút sự chú ý của các công ty nhờ dự trữ năng lượng khổng lồ của mình và các hợp đồng béo bở.

Libya

  • Đại tá Muammar Gaddafi lãnh đạo Libya từ năm 1969
  • Dân số 6,5 triệu; diện tích đất 1,77 triệu cây số vuông
  • Dân số với tuổi trung bình 24,2, và tỷ lệ biết chữ 88%
  • Tổng thu nhập quốc dân bình quân đầu người: 12.020 $

(Nguồn: Ngân hàng Thế giới 2009)

Cuộc nổi dậy đã lật đổ ông Gaddafi bắt đầu tại Libya vào tháng Hai năm 2011 ở thành phố Benghazi, thành phố lớn thứ hai nước này, một thành phố mà ông đã bỏ quên và người dân tại đó ông không hề tin tưởng trong suốt quá trình cai trị của mình.

Jamahiriya

Đại tá Gaddafi sinh ra trong một gia đình Bedouin ở Sirte năm 1946.

Ông luôn luôn sử dụng nguồn gốc bộ tộc, khiêm tốn của mình, thích đón tiếp quan khách trong lều của ông và luôn dựng lều trong các chuyến viếng thăm ngoại quốc.

Tính hợp pháp của ông phụ thuộc vào trước hết vào tinh thần chống thực dân của ông, và sau đó vào việc giữ nước trong cuộc cách mạng.

Triết lý chính trị của ông, được giải trình dài dòng trong Sách Xanh, là "chính phủ của quần chúng".

Năm 1977, ông Gaddafi tuyên bố một nhà nước Libya "Jamahiriya" - một từ mới có nghĩa là một nhà nước của quần chúng.

Lý thuyết là Libya đã trở thành một nền dân chủ của nhân dân, được điều hành thông qua các Hội đồng Cách mạng Quần chúng.

Đại tá Muammar Gaddafi


  • Sinh ra tại Sirte, Libya ngày 7 tháng Sáu năm 1942
  • Tham dự học viện quân sự tại Libya, Hy Lạp và Anh
  • Nắm quyền vào ngày 1 Tháng Chín 1969
  • Sách Xanh được công bố vào năm 1975
  • Kết hôn hai lần, có bảy người con trai và một con gái

Trên thực tế, tất cả các quyết định quan trọng và tài sản nhà nước vẫn nằm dưới sự kiểm soát chặt chẽ của ông.

Các lý thuyết xã hội

Ông Gaddafi là một người thao túng chính trị có kỹ năng, dùng các bộ lạc chống lại lẫn nhau và chống lại các cơ quan nhà nước hoặc các chính thể. Ông cũng phát triển một sự sùng bái cá nhân khá mạnh.

Sự cai trị của ông dần dần đã trở nên có đặc tính bảo trợ và kiểm soát chặt chẽ của một nhà nước cảnh sát.

Giai đoạn tồi tệ nhất tại đất nước Libya có lẽ là những năm 1980, khi Đại tá Gaddafi thử nghiệm với người dân các lý thuyết xã hội của ông.

Một phần trong "cuộc cách mạng văn hóa" của ông là cấm tất cả các doanh nghiệp tư nhân hoạt động và sách vở không lành mạnh thì bị đốt cháy.

Ông cũng đã ra lệnh ám sát những người bất đồng chính kiến ở nước ngoài. Tự do ngôn luận và lập hội hoàn toàn bị dẹp bỏ và ngoài ra còn vô số những hành vi đàn áp bạo lực khác.

Ông Gaddafi năm 1985

Đại tá Gaddafi thử nghiệm với người dân các lý thuyết xã hội vào những năm 1980s

Những việc này được theo sau là một thập kỷ cô lập của phương Tây sau khi vụ đánh bom Lockerbie.

Đối với người dân Libya chỉ trích Đại tá Gaddafi, tội ác lớn nhất của ông có thể là việc đã chiếm dụng và phung phí tiền của vào các chuyến đi nước ngoài và chuyện tham nhũng.

Với dân số chỉ có 6 triệu người và các khoản thu nhập từ dầu lửa hàng năm tới 32 tỷ đô la Mỹ trong năm 2010, tiềm năng của Libya là rất lớn. Tuy nhiên hầu hết người dân Lybia không cảm thấy sự giàu có của đất nước mình và điều kiện sống có thể khiến gợi nhớ tới các nước nghèo hơn Libya rất nhiều.

Tình trạng thiếu công ăn việc làm bên ngoài chính phủ có nghĩa là tỷ lệ thất nghiệp được ước tính là 30% hoặc nhiều hơn.

Hình thức chủ nghĩa xã hội đặc biệt của Libya cung cấp miễn phí giáo dục, y tế và trợ cấp nhà ở và giao thông vận tả được bao cấp nhưng mức lương rất thấp và sự giàu có của nhà nước và lợi nhuận từ đầu tư nước ngoài chỉ đem lại lợi lộc cho một tầng lớp thượng lưu nhỏ.

Năm 1999, nhà lãnh đạo Libya đã trở lại chính trường quốc tế sau thời gian bị cô lập gần như hoàn toàn sau khi ông chấp nhận trách nhiệm vụ đánh bom Lockerbie.

Sau vụ tấn công 11 tháng Chín năm 2001, ông ký với chính phủ Mỹ cái gọi là "cuộc chiến chống khủng bố". Ngay sau khi Mỹ xâm chiếm Iraq năm 2003, Libya đã tuyên bố từ bỏ vũ khí hạt nhân và các chương trình vũ khí sinh học. Cả hai quyết định này bị những người chỉ trích Libya nhìn nhận một cách hoài nghi.

Trong những năm cuối cùng dưới sự cai trị của ông, khi phát sinh câu hỏi người kế nhiệm ông, hai con trai ông dường như công khai cạnh tranh và làm hại lẫn nhau trong cuộc cạnh tranh này.

Ảnh hưởng của Saif al-Islam, người con trai lớn vốn quan tâm đến các phương tiện truyền thông và các vấn đề nhân quyền, dường như suy yếu trước ảnh hưởng ngày càng gia tăng của Mutassim, người có một vai trò đầy quyền lực trong lĩnh vực an ninh.

Vào đầu năm 2011, được khuyến khích từ các nước láng giềng phía tây và phía đông, người dân Libya đã nổi dậy chống lại 40 năm cầm quyền tàn bạo của nhà lãnh đạo này.

source

RSS

Saturday, 24 September 2011

Một vụ nô lệ tình dục trở thành bí mật quốc gia


TRUNG QUỐC -
Bài đăng : Thứ bảy 24 Tháng Chín 2011 - Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 24 Tháng Chín 2011


Một quán bar karaoke ở ngoại ô Bắc Kinh (ảnh chụp năm 2004).
Một quán bar karaoke ở ngoại ô Bắc Kinh (ảnh chụp năm 2004).
Brent Stirton/Getty Images

Tú Anh

Một vụ bắc cóc phụ nữ để làm nô lệ tình dục đã được báo chí Trung Quốc phanh phui trong bản tin hôm qua 23/09/2011. Một người tên Lý Hạo, 34 tuổi, bắt cóc 6 phụ nữ trẻ , nhốt trong một căn hầm ở tỉnh Hà Nam , buộc làm nô lệ sinh lý, hai trong số các nạn nhân bị giết chết. Quan chức địa phương đã gây áp lực với phóng viên điều tra vụ việc.

Từ Bắc Kinh, thông tín viên Stephane Lagarde tường thuật :

Vụ án này làm bàng hoàng người dân Lạc Dương, vì ngay trung tâm thành phố, chỉ cách các cơ quan công an có ba cây số, là địa điểm mà kẻ sát nhân đã chọn đặt căn hầm giam giữ 6 phụ nữ nạn nhân.

Cách nay bốn năm, Lý Hạo mua tầng hầm và âm thầm xây dựng nhà tù đặc biệt diện tích 20 mét vuông và cao 4 mét. Trong căn hầm này, ông ta giam cầm 6 cô tiếp viên các quán karaoke và vũ trường, người bị nhốt ba tháng, kẻ bị giữ đã hai năm. Nạn nhân có khẩu phần ăn hạn chế, có máy vi tính và trò chơi điện tử nhưng không nối mạng internet.

Theo suy nghĩ của thủ phạm, một cựu nhân viên cứu hỏa đổi nghề làm cán bộ thanh tra chất lượng đời sống của thành phố Lạc Dương , thì nạn nhân là những con mồi dễ bắt vì tại Trung Quốc, mấy ai quan tâm đến số phận các cô gái tiếp viên quán bar.

Lý Hạo dối vợ là đã tìm được việc làm thêm là vệ sĩ gác đêm để có thể mỗi hai tuần qua đêm với các phụ nữ bị biến thành nô lệ tình dục. Nhưng anh cán bộ này cũng muốn có thêm tiền nên bắt các nạn nhân đi làm gái bán dâm. Đầu tháng 9, một cô gái giả vờ đồng ý và tố giác với cảnh sát.

« Bí mật quốc gia »

Cuộc điều tra phát hiện hai tử thi , hai cô tiếp viên bị thủ tiêu vì dám chống cự lại Lý Hạo. Đây là lần thứ hai trong một tháng, tại Lạc Dương xảy ra hai vụ tai tiếng tình dục.

Hôm 19/09/2011, một phụ nữ phát tán nhiều đoạn phim video trong đó có một vị « đại biểu hội đồng nhân dân » đang trần truồng nằm trên giường. Vị cán bộ này bị khai trừ ra khỏi đảng Cộng sản hôm 17/09/2011 trong bối cảnh chính quyền địa phương Lạc Dương đã nộp đơn xin được công nhận là « thành phố văn hóa ».

Hôm qua 23/09/2011, một phóng viên của Nam Phương đô thị báo, đang theo dõi và tường thuật vụ tai tiếng nô lệ tình dục cho biết công an địa phương đã cho người đến gặp ông để tra vấn. Các quan chức nói rằng các bài tường thuật của báo chí làm xấu mặt lãnh đạo thành phố và bây giờ vụ tai tiếng này từ nay được xếp vào hồ sơ « bí mật quốc gia ».

source

RFI Vietnamese

Tuesday, 26 July 2011

"Đây là đất nước mà một cơn bão có thể khiến tàu gặp tai nạn, chiếc xe hơi có thể làm cây cầu sụp đổ và uống sữa có thể bị sỏi thận"


Khi tàu cao tốc Trung Quốc đua cùng bão gió

"Đây là đất nước mà một cơn bão có thể khiến tàu gặp tai nạn, chiếc xe hơi có thể làm cây cầu sụp đổ và uống sữa có thể bị sỏi thận"... Đó là bình luận của một trong nhiều cư dân mạng Trung Quốc về vụ tai nạn tàu cao tốc thảm khốc vừa qua.

Công dân mạng với tên gọi "xiaoyaoyouliu" đã đăng tải bình luận trên trang web Sina Weibo rằng: "Trung Quốc của ngày nay giống như con tàu đầu đạn đang lao vào một cuộc đua xuyên qua bão gió - và chúng ta là tất cả hành khách trên đoàn tàu ấy".

Ảnh: Getty Images

Những phản ứng giận dữ tiếp tục lan rộng khắp Trung Quốc về phản ứng của chính phủ sau vụ va chạm chết người của tàu cao tốc vào cuối tuần trước, nỗi giận dữ ngày một lên cao kể cả khi hoạt động đã được nối lại trên tuyến đường cao tốc bị ảnh hưởng.

Một đoàn tàu cao tốc bị tàu khác đâm từ phía sau vào đêm thứ bảy gần Ôn Châu thuộc tỉnh Chiết Giang, phía đông Trung Quốc, làm ít nhất 38 người tử nạn (trong đó có hai công dân Mỹ) và gần 200 người bị thương. Con tàu đầu tiên buộc phải dừng lại giữa đường vì mất điện. Vụ va chạm làm sáu toa trật bánh, gồm bốn toa lao xuống từ chiếc cầu cạn trên cao.

Mặc dù các phóng viên Trung Quốc đua nhau chạy tới hiện trường, nhưng không một tờ báo lớn nào đề cập tới vụ việc trên trang nhất hôm sau. Một người sử dụng Sina Weibo, tương đương như Twitter của Trung Quốc, đã lên tiếng về việc này Ngày càng có nhiều phương tiện truyền thông xã hội cung cấp cho hàng triệu người Trung Quốc những thông tin nhanh nhất, hình ảnh cũng như những lời bình luận chỉ trích gai góc, những sự cảm thông chia sẻ mất mát.

Vào thời điểm Bộ Đường sắt Trung Quốc tổ chức cuộc họp báo đầu tiên sau hơn 24h xảy ra vụ tai nạn, người dân không chỉ chứng kiến những báo cáo về các hành khách mắc kẹt trong đoàn tàu tối tăm hay hình ảnh một toa tàu "treo" đung đưa từ thành cầu - họ còn thấy nhiều xe ủi vội vã nghiền nát các toa xe đã rơi xuống đất và chôn vùi đi đống đổ nát.

Đổ lỗi

"Làm sao chúng tôi có thể lấp liếm một vụ tai nạn mà cả thế giới đã biết về nó?", một người phát ngôn đường sắt tên là Vương Dũng Bình nói. "Họ nói với chúng tôi là chôn vùi toa xe để tạo điều kiện thuận lợi cho nỗ lực cứu hộ - và tôi tin đây là lời giải thích".

Vương có vẻ "kiệm lời" khi các phóng viên yêu cầu ông giải thích về sự thật một bé gái còn sống được đưa ra khỏi đống đổ nát sau 20h xảy ra vụ việc và rất lâu sau khi nhà chức trách tuyên bố không còn dấu hiệu của sự sống trong các toa tàu. "Đó là một phép màu", ông nói.

Trong kết quả điều tra sơ bộ, đổ lỗi cho sét đánh gây ra hỏng hóc thiết bị và là nguyên nhân vụ tai nạn thảm khốc, Vương vẫn đủ tin tưởng vào độ an toàn của đường sắt cao tốc gây tranh cãi của Trung Quốc: "Các công nghệ Trung Quốc là hiện đại và chúng tôi vẫn tin điều đó".

Trong khi một số phương tiện truyền thông nhà nước nói lại ý của Vương, thì nhiều công dân mạng tỏ ra hoài nghi về từng tuyên bố của ông, từ tổng số người tử nạn tới nguyên nhân vụ việc và gọi ông là bộ mặt của một bộ sa lầy vào những cáo buộc tham nhũng cũng như tắc trách. "Đây là mảnh đất màu mỡ cho nạn quan liêu và những quan chức máu lạnh nhất thế giới", một người dùng mạng tên là "chenjie" viết trên Sina Weibo.

Các công dân mạng còn đưa lại cuốn video cũ cho thấy vị kỹ sư trưởng của Bộ Đường sắt Trung Quốc tự hào nói với truyền hình nhà nước vào năm 2007 rằng, Trung Quốc đã phát triển các công nghệ hiện đại cho phép các tàu đầu đạn không bao giờ tụt hậu.

Việc nhanh chóng sa thải ba quan chức đường sắt địa phương ở Thượng Hải đã không xoa dịu được người dân. Tuyên bố bổ nhiệm người phụ trách đường sắt mới ở đây chịu sự khinh thường hơn là tán thưởng, khi người được thay thế từng một lần bị giáng chức vì vai trò của mình trong một tai nạn đường sắt năm 2008 làm 72 người thiệt mạng.

Nhanh hơn có tốt hơn?

Trong một cuộc thăm dò dư luận trên Sina Weibo về cách giải quyết của chính phủ Trung Quốc với vụ việc này, hơn 90% trong tổng số 30.000 người được hỏi trả lời: "Kinh khủng - chúng ta không được đối xử như những con người".

Giờ đây, khi trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới và dư dả tiền nong, Trung Quốc đã xây dựng mạng lưới đường sắt cao tốc dài nhất thế giới - với hơn 8.300km các lộ trình chỉ trong ít năm. Trong 5 năm tới, chính phủ dự kiến đổ hơn 400 tỉ USD vào các dự án đường sắt.

Sự đầu tư đồ sộ và xây dựng nhanh chóng đã khiến người dân lo ngại về mức độ an toàn và khả năng thương mại của những tuyến đường mới. Những tiếng nói hoài nghi trở nên lớn hơn khi cựu Bộ trưởng Đường sắt - một nhà quán quân trong đường sắt cao tốc - đã bị sa thải vì tham nhũng vào đầu năm nay.

Thậm chí tuyến đường sắt cao tốc Bắc Kinh - Thượng Hải - dự án mới nhất và hãnh diện nhất của bộ này - nhiều lần cũng bị chỉ trích kể từ khi khai trương chưa đầy một tháng trước đây.

"Không phải nhanh hơn là tốt hơn", Tôn Trương - một giáo sư nghiên cứu đường sắt tại Đại học Đồng Tế, Thượng Hải nói. "Chúng ta cần xem xét tới an toàn, kinh tế và những ảnh hưởng môi trường. Về mặt chiến lược, chúng ta có thể nói về bước nhảy vọt trong ngành công nghiệp, nhưng về chiến thuật, chúng ta phải làm mọi thứ từng bước một".

Trở lại cuộc tranh luận trong cộng đồng mạng, nhiều người dùng - vốn đã luôn lo âu về sự an toàn trong cuộc sống hàng ngày - giờ đây nhìn nhận đường sắt cao tốc của Trung Quốc (từ lâu được coi là biểu tượng của sự phát triển nhanh chóng đất nước) như một phép ẩn dụ của những khó khăn mà Trung Quốc tiếp cận để phát triển.

"Đây là đất nước mà một cơn bão có thể khiến tàu đâm nhau, một ô tô có thể làm sập cầu và uống sữa có thể bị sỏi thận", "xiaoyaoyouliu" bình luận.

Thái An (Theo CNN)

source

http://www.vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/32336/khi-tau-cao-toc-trung-quoc-dua-cung-bao-gio.html

Thursday, 7 July 2011

Sách về tội ác của Mao đoạt giải BBC


Cập nhật: 12:50 GMT - thứ năm, 7 tháng 7, 2011


Hình ông Mao được tôn thờ ở Trung Quốc

Giải BBC Samuel Johnson danh giá bậc nhất ở Anh Quốc vừa được trao cho cuốn "Nạn đói lớn do Mao gây ra" (Mao's Great Famine) của tác giả người Hà Lan, ông Frank Dikotter.

Cuốn sách tổng kết lại nạn đói do chính sách Đại Nhảy Vọt của ông Mao Trạch Đông và đảng Cộng sản đưa ra trong thập niên 1960 ở Trung Quốc và cho rằng số nạn nhân bị chết là 45 triệu.

Tác giả Dikotter, một tiến sĩ chuyên về môn Trung Hoa học tại Đại học Phương Đông -SOAS - ở London kêu gọi chính quyền Trung Quốc hiện nay cho người dân của họ đọc cuốn sách.

Giải thưởng danh giá của BBC cho thể loại phi tiểu thuyết được trao chỉ 10 ngày sau chuyến thăm Anh của Thủ tướng Ôn Gia Bảo nhằm ký các hợp đồng làm ăn Anh - Trung trị giá tới 2 tỷ đô la.

'Chết 45 triệu'

Số người chết đói tới 45 triệu ở Trung Quốc vào thời kỳ cực tả Đại Nhảy Vọt mà ông Dikotter nêu ra nhiều hơn so với con số từ 30 đến 35 triệu như một vài tác giả khác tại Phương Tây ước tính.

Khen tác giả về công trình này, Ben Macintyre, nhà bình luận văn chương ở Anh nói đây là "bản án cho thảm họa khủng khiếp chính vì con người tàn bạo gây ra".

Hiện nay, tại Trung Quốc ông Mao vẫn được đảng Cộng sản tôn thờ.

Trong các bình luận chính thức, ông chỉ bị đánh giá là "công bảy, tội ba", hàm ý vẫn là nhân vật vĩ đại dù có sai lầm.

Ngoài chuyện nông dân, công nhân chết đói vì bị hành hạ trong các đợt Đại Nhảy Vọt, Cách mạng Văn Hóa, báo giới nước ngoài còn nhắc đến cách hành x̉ử của ông Mao với các đồng chí của chính ông ta.

Lâm Bưu và Mao Trạch Đông trong tranh cổ động Trung Quốc

Lâm Bưu và Mao Trạch Đông trong tranh cổ động 'đỏ' lúc còn thân nhau. Sau ông Lâm bị ông Mao ra lệnh giết

Nhiều nhân vật từng theo ông bị giết thẳng tay trong các cuộc đấu đá chính trị nội bộ.

Nhưng nay, trong dịp kỷ niệm 90 năm 'Sinh Nhật Đảng', chính quyền Trung Quốc vẫn bỏ nhiều tiền vào việc phục hồi các chiến tích của ông Mao thời xưa.

Đảng Cộng sản Trung Hoa, hiện có trên 80 triệu người, cũng liên tục cổ vũ cho làn sóng "nhạc Đỏ", nhắc lại thời kỳ vinh quang của họ trong quá khứ.

Cuối tháng 6 vừa qua, một bộ phim lớn được trình chiếu về 'Ṣự Phục Hưng" của dân tộc Trung Hoa nhờ Đảng.

Điều này tạo ra sự trái ngược lớn trong cách nhìn ông Mao ở Trung Quốc và tại Phương Tây.

Nhìn chung, dư luận Âu Mỹ coi ông Mao là một 'Stalin của Phương Đông' với các tội ác khủng khiếp gây ra với chính nhân dân Trung Quốc.

Cuốn sách "Mao's Great Famine" được trao giải trị giá 20 nghìn bảng Anh hôm thứ Tư 6/7 tại London.

Ông Macintyre, chủ tịch ban giám khảo nói rằng cuốn sách đã ghi lại một dấu tích lớn về nỗi đau của loài người.

Sách đã vượt qua cả năm tác phẩm khác, gồm các cuốn về Bismarck của Jonathan Steinberg và cuốn về Caravaggio của Graham Dixon.

Giải BBC Samuel Johnson tặng cho các sách viết bằng tiếng Anh trong những lĩnh vực từ thời sự, lịch sử, chính trị, thể thao, lữ hành cho đến tự truyện và nghệ thuật.

Theo ông Ben Macintyre, tác phẩm của Dikotter là sách "không thể thiếu cho những ai muốn hiểu lịch sử Thế kỷ 20".

source

BBC Vietnamese