Wednesday, 21 July 2010

Thương đời hoa


Mùa Sen Nở

ảnh Cường Đặng
Thương đời hoa
Tôi nhìn em thấp thoáng ánh đèn mờ
Thịt da em trắng hơn ánh đèn đêm
Chung quanh em tiếng ngọt môi mềm
Mùi hương em thơm hơn cả rượu nồng
Mỗi bước đi đôi vai em nặng trĩu
Trên vai em in dấu tay bao người
Tất cả đến, đến cùng một thú vui
Vui với em hay vui với thú đời
Em bên tôi như bên bao người khác
Môi em cười tươi thắm ngày và đêm
Có phải chăng em chưa khóc vì ai
Sồng về đêm nụ cười thay nước mắt
Mỗi đêm về em cô đơn lẻ bóng
Điếu thuốc cay cùng em tiếng thở dài
Biết bao người muốn đi về cùng ai
Nhưng có ai về với tấm chân tình
Tôi đến đây vui với ánh đèn đêm
Để nhìn em lả lơi theo tiếng nhạc
Tôi đã say vì em hay vì rượu
Em không say vì miếng cơm manh áo
Tiệc chưa tàn nhưng hương phấn tàn rồi
Ngồi bên em tôi thương xót thân em
Thân ngọc ngà em vùi nơi khói thuốc
Kẻ nắm tay ngừời nắm lấy thân em
Em muốn khóc nhưng nước mắt cạn khô
Đã quen rồi trong kiếp sống về đêm
Tôi ước sao em sẽ về cùng tôi
Đề dìu em bước chân trên đường vắng
Để em thấy nhân loại có bao người
Em có biết tôi nào kẻ mua vui.
Jason Lê.
source
HAI VAN News

Phiên Tòa Lý Tống Hôm Nay tại San Jose .


Giấy hôn thú của Đàm Vĩnh Hưng lấy vợ là bà Liên Jackie Phạm

không biết đây là đám cưới thiệt hay đám cưới giả




-------------------------
Ngày 22-07-2010, giờ 03:15
Nguyễn Thị Sông Hương Tường Trình .
(Vietland) Lý Tống hiện đang bị tạm giam tại Main Jail số 150 West Hedding St, San Jose . Hôm nay sẽ được nhân viên sở Cải Huấn đưa xuống đi theo đường hầm (basement) để đi sang phía bên tòa án Hall of Justice. Vào 12 giờ trưa 21-07-2010, trời nắng ấm tại San Jose, một số đồng hương quan tâm phiên tòa đã tới đứng trước cổng Tòa số 190 West Hedding St. Số người đến dự phiên tòa không đông lắm, bên ngoài Tòa có khoảng 6-7 người Việt đứng tụ tập bàn tán . Không biểu ngữ , không cờ ...
Muốn vào tham dự phiên tòa phải đi qua máy dò kim khí, xray, muốn vào bên trong phải trình giấy tờ ID, Driver License và không được mang theo Cell phone, máy chụp hình, biểu ngữ ...
Trước phòng 23 có một số ít đồng hương chờ ngoài Hallway, các phóng viên báo chí Việt và tờ SJ Mercury News , Luật sư Tâm Nguyễn, Micheal Lưu ... Một giờ trưa nay tại phòng 23 sẽ có phiên tòa điều đình về Bail, phiên tòa nầy là phiên tòa tập thể có khoảng 20 phạm nhân ra điều đình cùng một lúc, thời gian tòa dành riêng cho luật sư của Lý Tống để điều đình về Bail có thể không quá 10 phút .
source
Hai Van News

Tuesday, 13 July 2010

Hà Nội mưa ngập dưới ống kính độc giả


Thứ ba, 13/7/2010, 14:21 GMT+7

Hà Nội mưa ngập dưới ống kính độc giả

Cơn mưa lớn sáng 13/7 đã khiến phố Tôn Đức Thắng, Trần Nhân Tông... chìm trong nước. Cây đổ, xe chết máy, giao thông hỗn loạn.
> Hà Nội ngập nặng trong cơn mưa lớn nhất từ đầu năm

Đứng từ trên cao, độc giả Nguyễn Nguyệt Phương chia sẻ những hình ảnh ngập ở phố Tôn Đức Thắng (đối diện Văn Miếu).
Độc giả Phương cho hay, do nước lớn, các xe đi tạo thành sóng nên trên phố này, dải phân cách bằng nhựa thì nổi bồng bềnh, trôi xuống cả gầm ôtô, còn dải phân cách bằng sắt thì uống lượn, lập lờ như những con lươn trên đường.
"Mưa ngập đường, đổ cây trên phố Trần Nhân Tông, đối diện rạp Xiếc", độc giả Lê Đức Dũng viết.
Độc giả Nguyễn Thị Hằng chia sẻ: "Cơn mưa sáng nay đã làm ngập nặng, nước tràn vào tận cửa nhà. Từ trước tới nay, khu tập thể Xe Ca (ngõ 90 đường Nguyễn Tuân, Thanh Xuân, Hà Nội) chưa hề bị ngập nước, ngay cả trận ngập lịch sử năm 2008 cũng không thấm tháp gì".

Bạn đọc chia sẻ ảnh, video mưa ngập tại đây.

source

http://www.vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/Xa-hoi/2010/07/3BA1E03F/

Hà Nội ngập nặng trong cơn mưa lớn nhất từ đầu năm

Cơn mưa xối xả từ 7h đến 10h sáng nay đã nhấn chìm hầu hết các tuyến phố thủ đô, ôtô chết máy ngổn ngang. Gần 2.000 cảnh sát, thanh tra giao thông, công nhân thoát nước đã được huy động trong trận mưa lớn nhất từ đầu năm.
> Hầm Kim Liên lại thành 'sông' / Hà Nội mưa ngập qua ống kính độc giả

*Ảnh Hà Nội chìm trong nước
*Clip mưa ngập

Theo ghi nhận của VnExpress.net, các tuyến phố Nguyễn Khuyến, Thái Hà, ngã 5 Bà Triệu… chìm dưới nửa mét nước. Trên nhiều tuyến phố khác như Tây Sơn, Nguyễn Lương Bằng… việc di chuyển của các phương tiện trở nên nguy hiểm khi hàng loạt miệng hố ga cùng với hạng mục chỉnh trang đường phố đang dở dang.

Trên khắp các tuyến phố nội thành, ôtô chết máy, nằm phơi mình la liệt dưới cơn mưa nặng hạt.

Mắc kẹt giữa cơn mưa khi đang trên đường đi làm từ Cầu Giấy đến Ngã Tư Sở, anh Mạnh Hùng (nhân viên công ty thiết kế Hà AnHaHH) cho biết: “Thấy trời sắp mưa, tôi định cố vượt qua, không ngờ mưa to quá, phải dừng lại trú mưa”, anh Hùng nói.

Chsu thích:
Nước ngập đến ngang bụng người lúc 8h30 sáng nay trên phố Thái Thịnh. Ảnh: Hà Anh.

Ngày thường, anh Nam (Nguyên Hồng, Đống Đa) chỉ mất 10-15 phút để đi từ nhà đến cơ quan (tại phố Thái Thịnh) nhưng hôm nay anh phải mất đến hơn nửa giờ để “lội” trong nước.

Anh cho biết, trên phố Huỳnh Thúc Kháng, nước đã ngập đến gần bánh xe. "Biển nước" dài tới cả trăm mét khiến nhiều người đi xe máy phải lao lên vỉa hè để tránh bị ngập sâu nhưng lại gặp khó khăn khi muốn xuống đường vì sợ bị sập xuống miệng hố ga.

Trên phố Thái Hà, nhiều đoạn nước vẫn ngập quá bánh xe nhưng vẫn có thể di chuyển được. Tuy nhiên, thử thách thực sự với anh Nam là phố Thái Thịnh khi nước ngập gần đến yên xe trên suốt một đoạn dài.

Cố gắng lắm anh Nam vẫn có thể di chuyển được khoảng 100 mét trước khi xe bị chết máy ngay trước cửa tòa nhà Hà Thành Plaza. Đến cơ quan muộn gần một tiếng, người ướt sũng, anh than: “Đường thế này thì khác gì sông”.

Nhiều người không đến cơ quan kịp giờ làm vì xe bị chết máy. Ảnh: Hà Anh.

Trận mưa to sáng nay cũng khiến đường 72 từ Bưu điện Hà Đông, qua làng lụa Vạn Phúc tới xã Đại Mỗ ngập khá sâu. Đoạn đường xấu này có nhiều "ổ gà", "ổ voi" nên mỗi khi mưa to tạo thành những hố sâu bẫy người qua đường.

Đường Triều Khúc ngập hết gầm xe, đường tắc nhiều người quay lại tìm cách tránh.

Trên đường Nguyễn Trãi, đoạn từ đường Lương Thế Vinh tới gần PiCo Plaza cũng có khá nhiều chỗ ngập nước, các phương tiện giao thông bị ùn tắc. Dưới trời mưa xối xả, nhiều nhân viên bóng áo vàng của công ty thoát nước vẫn cần mẫn làm nhiệm vụ.

Nước ngập vào nhà dân trên phố Thái Thịnh. Ảnh: Hà Anh.
Nước ngập vào nhà dân. Ảnh: Hà Anh.

8h30, nhiều người dân hai mặt phố Thái Thịnh ra sức đưa các vật dụng ra để chắn ngăn nước tràn vào nhà. Tuy nhiên, việc làm của họ không chống đỡ được những "trận sóng" mỗi khi ôtô đi qua.

Một nữ nhân viên làm việc tại một phòng khám nha khoa trên con phố này cho hay, lường trước được trận mưa to, 5 nhân viên trong phòng đã chuẩn bị nhiều vật dụng ra để ngăn lại nhưng nước vẫn tràn lênh láng vào nhà. Còn trước cửa một trung tâm thương mại lớn trên phố này, hàng chục người cũng ra sức đưa các bao tải xếp ngay lối cửa xuống tầng hầm để chặn nước chảy xuống.

Tại nhiều tuyến phố như Thái Hà, Trần Duy Hưng... mưa to, đường ngập khiến nhiều phương tiện bị chết máy phải "nằm" lại giữa phố. Mỗi lần các xế hộp phóng qua "biển nước", nhiều xe máy bị sóng đánh ngã dúi dụi.

Một người đi xe máy ngã dúi dụi. Ảnh: Hà Anh.

Theo báo cáo nhanh của Công ty TNHH một thành viên Thoát nước Hà Nội, đến 10h30, lượng mưa đo tại nội thành là 159,9 mm; Long Biên: 102 mm; Đồng Bông 113 mm; Hồ Tây A: 154mm; Thanh Liệt: 127 mm, Vân Hồ 163 mm; Bắc Thăng Long - Vân Trì 141 mm. Đây là trận mưa lớn nhất từ đầu năm ở Hà Nội, khiến 23 điểm ở nội thành ngập sâu.

Từ 6h30, hơn 1.500 công nhân đã được điều động ra ứng trực tại các điểm úng ngập và phối hợp với thanh tra Sở Giao thông Vận tải, Xây dựng, và cảnh sát giao thông thực hiện phân luồng, vớt rác để khơi thông dòng chảy.

Toàn bộ 11 tổ máy tại trạm bơm Yên Sở đang được vận hành để hút nước ra khỏi nội thành. Tuy nhiên, do chưa hoàn thành nên công trình cống hóa mương Hào Nam, cầu vượt Thanh Trì trên kênh bao Yên Sở... đã ảnh hưởng đến việc thoát nước của thành phố.

Theo Đài dự báo khí tượng thủy văn khu vực Đồng bằng bắc bộ, rãnh thấp trục tây bắc đông nam đi qua Bắc Bộ kết hợp với hội tụ gió đông nam mạnh từ biển thổi vào gây mưa to ở khu vực Đông Bắc Bộ, trong đó có Hà Nội.

Dự báo, chiều nay và ngày mai tiếp tục còn mưa nhưng cường độ giảm.

Nhóm phóng viên

source

http://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2010/07/3BA1E004/

3 người bị điện giật chết vì mưa ngập ở Hà Nội

Sáng 13/7, 2 phụ nữ tại cửa hàng gas trên phố Trương Định (Hà Nội) bị điện giật chết trong ngôi nhà ngập nước. Trên phố Ngọc Hà, một cô gái cũng tử vong do rò điện.
> Hầm Kim Liên lại thành 'sông' / 'Đã làm hết cách, nhưng mưa quá lớn' / Hà Nội mưa ngập qua ống kính độc giả / Hà Nội ngập nặng trong cơn mưa lớn nhất từ đầu năm

Sáng 13/7, các hộ dân sống trong ngõ 158 phố Ngọc Hà (quận Ba Đình, Hà Nội) hốt hoảng khi phát hiện xác cô gái trẻ nằm dưới nền nhà đầy nước.

Ngôi nhà ngập nước dẫn đến cái chết của Nghiêm Thị Mai. Ảnh: Vạn Xuân
Ngôi nhà ngập nước dẫn đến cái chết của Nghiêm Thị Mai. Ảnh: Vạn Xuân.

Ông Nguyễn Xuân Thăng, sống ở ngôi nhà đối diện kể, khoảng 9h30, ông nghe thấy tiếng kêu cứu thất thanh phát ra từ ngôi nhà 2 tầng trước mặt, ông vội mở cửa xông vào thấy 3 bà cháu nhà bên đứng trên cầu thang, vẻ mặt hoảng loạn chỉ xuống dưới sàn, nơi có một cô gái đang nằm ngửa giữa sàn nhà ngập nước.

“Sàn nhà lúc đó ngập sâu khoảng hơn 30 cm. Tôi hỏi mấy bà cháu đã ngắt cầu dao điện chưa, rồi lội xuống nước để kéo con bé lên. Lúc lội xuống nước thì không sao nhưng cầm vào cổ chân con bé thì điện giật nảy người". Sau đó, ông vội chạy về nhà lấy tuốc-nơ-vít ngắt cầu dao tổng rồi quay lại nhà cứu cô gái.

Ông Thăng cho biết, mọi người đặt cô gái nằm xuống chiếu rồi hô hấp, sơ cứu, song vẫn không tỉnh lại. Nạn nhân tên Nghiêm Thị Xuân Mai, 21 tuổi, quê Thanh Hoá, mới chuyển đến đây. Mai là sinh viên một trường cao đẳng Hà Nội.

Cửa hàng gas nơi xảy ra vụ điện giật. Ảnh: Nguyễn Hưng

Cũng trong sáng nay, tại cửa hàng gas số 67 phố Trương Định (quận Hai Bà Trưng), nơi đang bị ngập nước, người dân phát hiện 2 phụ nữ bị chết với nguyên nhân ban đầu được cho là điện bị rò, gây giật. Hai nạn nhân đều sinh năm 1985, một người là chủ cửa hàng gas, người kia giúp việc.

Anh Đào Hoàng Thủy, nhân viên cửa hàng cho biết, khoảng 8h30, tuyến đường Trương Định đã ngập trắng trong cơn mưa lớn, nước tràn vào các ngôi nhà, cửa hàng ở mặt đường. “Hai phụ nữ thấy nước ngập nên từ tầng trên xuống dọn dẹp, kê đồ. Không ngờ bị điện rò, giật chết”, anh Thủy buồn bã nói.

Cũng theo anh Thủy, có vài người chứng kiến khi tai nạn xảy ra, song do nước ngập, không thể ứng cứu vì sợ điện giật tiếp. Mãi một lúc sau, khi nhận được tin báo, toàn bộ khu vực mới bị cắt điện.

Theo quan sát của VnExpress, tại cửa hàng gas, tuy đã xây một gờ tường cao tới 30 cm song vẫn không ngăn được dòng nước tràn ngập tầng một. Sau 14h, nước mới rút.

Theo Phòng CSGT Hà Nội, sáng nay, thành phố xảy ra 79 điểm ngập úng gây cản trở giao thông trên diện rộng; trong đó 25 điểm ngập sâu từ 50 đến 70 cm trên các tuyến phố: Phan Bội Châu, Lý Thường Kiệt, Ga Hà Nội, Lĩnh Nam…

CSGT thành phố đã huy động hơn 350 cán bộ chiến sỹ thuộc các đội trong khu vực nội thành, kể cả cán bộ chiến sỹ đã hết ca ra đường tổ chức, phân luồng, hướng dẫn giao thông.

Nguyễn Hưng - Vạn Xuân

source

http://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2010/07/3BA1E05E/

Friday, 2 July 2010

Nhà ổ chuột ở Cầu Dừa



Thursday, July 01, 2010








Phóng sự của Nguyễn Ðạt/Người Việt

Quận Nhất, quận trung tâm của Sài Gòn, chỉ cách quận Tư một dòng kênh. Ði qua cầu Khánh Hội hoặc qua cầu Calmette là tới địa phận quận Tư. Từ hai, ba năm nay, thêm cây cầu Nguyễn Văn Cừ bắc qua dòng kênh này, nối vùng Nancy - Chợ Quán sang quận Tám, trên cầu có ngả rẽ vào quận Tư. Ðứng trên cầu Nguyễn Văn Cừ có thể nhìn thấy toàn cảnh khu nhà ổ chuột Cầu Dừa, nếu không bị những cụm nhà cao tầng che khuất.


Khu nhà ổ chuột Cầu Dừa. (Hình: Nguyễn Ðạt/Người Việt)

Sẽ không ai hình dung được, phía sau quang cảnh tráng lệ của đường Bến Vân Ðồn, con phố chạy dài theo dòng kênh, một bộ mặt rất nhếch nhác của quận Tư, đấy chính là khu nhà ổ chuột phía dưới cầu Dừa, cây cầu nhỏ bắc qua một con rạch nhỏ trên đường Bến Vân Ðồn.

Thông thường người ta vẫn nghĩ cư dân ở những khu nhà ổ chuột thuộc thành phần bần cùng của xã hội, nhất là những khu nhà ổ chuột ở thị thành. Hầu hết cư dân ở đây vừa quá nghèo khổ vừa thấp kém về văn hóa, và hệ quả của nó thường là những ổ phát sinh nhiều tệ nạn xã hội.

Chúng tôi cũng thấy tình trạng đúng như vậy ở những khu nhà ổ chuột tại Sài Gòn, nếu không có cơ duyên chắc chúng tôi không dám bén mảng tới những khu nhà ổ chuột.


Nhà cao tầng che khuất khu cầu Dừa. (Hình: Nguyễn Ðạt/Người Việt)

Người quen thân chúng tôi, anh “Tám Typo”, thợ sắp chữ giỏi nghề trong một nhà in từ trước 30 tháng 4 năm 1975, vốn cư ngụ ở khu nhà ổ chuột cầu Dừa với cha mẹ từ bao giờ chẳng biết. Anh Tám đã từng nhận lãnh công việc “chef typo” của nhà in, lại biết làm cliché kẽm - cliché simili và trình bày sách báo. Chúng tôi đã từng tới thăm anh tại nhà nhiều lần, nhất là khi anh gặp tai nạn giao thông, rồi lại lâm bệnh nặng, qua đời sau đó. Từ những dịp tới thăm anh Tám, chúng tôi biết thêm một số người trong khu nhà ổ chuột cầu Dừa, như cái duyên gặp gỡ để thỉnh thoảng chúng tôi trở lại, cùng họ ngồi trò chuyện ở một quán cóc.

Anh “Tám Typo” mất đã hai năm, để lại người vợ yếu bệnh và 4 người con, người con gái lớn nhất đang học lớp 11 khi anh Tám qua đời. Chúng tôi đau lòng khi biết người con gái xinh đẹp, thông minh, học giỏi như Bé Hai (con gái lớn của anh Tám), phải nghỉ học sau khi anh mất.

“Cái khó bó cái khôn”, Bé Hai học hết lớp 11, năm học nào cũng đạt danh hiệu học sinh giỏi, mà không có điều kiện để tiếp tục đi học. Bé Hai phải tìm đủ mọi cách để kiếm đồng tiền nuôi mẹ yếu bệnh và 3 đứa em đi học. Năm trước, bán rau quả nhì nhằng ven sông đầu chợ không sao đủ chi phí tối thiểu cho gia đình, đứa em kế của Bé Hai học tới lớp 9 phải nghỉ học để đi bán vé số. Bé Hai không ngại ngần mắc cỡ, không sợ người ta xem thường, mua lại chiếc xe ba bánh cũ nát để dùng làm xe đổ rác thuê.

Bé Hai cho biết, đổ rác thuê rất cực nhọc và dơ bẩn, lại rất sợ vi trùng, nhưng cũng nhờ công việc này mà hai đứa em đang học bậc phổ thông cơ sở -tương đương bậc trung học đệ nhất cấp thời trước, còn được tiếp tục đi học.


Bé Hai đổ rác. (Hình: Nguyễn Ðạt/Người Việt)

“Ðổ rác nhà người ta, mỗi tháng lấy 15 ngàn đồng/nhà, con phải đổ hết sức mình, mỗi ngày từ lúc mở mắt cho tới khi trời tối mịt, nên cũng tạm đủ chi phí cho cả nhà, đóng các thứ tiền cho hai đứa em đi học. Phần con thì chỉ tốn tiền mua cồn mua dầu thoa tay chưn mặt mũi phòng ngừa vi trùng. Mấy đứa bạn con nói giỡn, con xài cồn xài dầu xanh hao tốn bằng tiền mua mỹ phẩm đó...!” Bé Hai cười nói, chúng tôi thấy nụ cười của Bé Hai vẫn đượm vẻ e thẹn của thiếu nữ.

Nói tới chuyện đổ rác, nhiều người ngỡ rằng “Bà Tư Vệ Sinh” là đồng nghiệp của Bé Hai, nhưng không phải vậy. Trước đây bà Tư có nhà mặt tiền ở đường Tôn Thất Thuyết, phường 18 - quận Tư, bà đã phải bán nhà để có tiền chữa chạy cho đứa cháu nội côi cút bị bệnh. Ðứa cháu cũng không khỏi bệnh, đã qua đời vài năm nay. Với số tiền ít ỏi còn lại, bà Tư giúp người bà con mua cây tràm cừ, ván ép, tôn thiếc cũ, dựng lại căn nhà sắp đổ sụp ở khu nhà ổ chuột cầu Dừa, và bà về sống chung tại đây.

Bà Tư là người đặc biệt tự trọng, thuở trẻ bà từng là giáo viên dạy môn tiếng Pháp, nên dù có thể thêm chén thêm bát trong bữa ăn hàng ngày mà người em họ đề nghị, bà vẫn tự túc mưu sinh dù đã ngoài 80 tuổi, lưng còng hẳn xuống như khúc cây cong. Bà Tư không cho phép mình nhận sự giúp đỡ nào của gia đình người em họ, ngoài một chỗ nằm khiêm nhượng trong căn nhà ổ chuột mà bà từng giúp dựng lại.

Mỗi ngày, từ sáng sớm, bà Tư mang theo hai bao tải, đi dọc các đường phố để thu lượm chai lọ bằng nhựa, bao bịch ni-lông, bán cho các nơi thu mua phế liệu. Tiền bán chai lọ nhựa bao bịch ni-lông đó không được bao nhiêu, hẳn có những bữa bà Tư nhịn ăn. Bà Tư lại có thói quen dẹp dọn, làm sạch sẽ rác rưởi trên đường phố.

Cái tên gọi “Bà Tư Vệ Sinh” do những người ở khu phố gần quanh khúc đầu đường 3 tháng 2 - quận 3, đặt cho bà, nhưng có nhiều người cho rằng bà Tư làm việc ấy vì bà không bình thường. Chúng tôi hỏi chuyện, bà Tư cho biết: “Ðây là nơi chốn thân thiết nhứt của đứa cháu tôi. Nó nằm chữa bịnh ở đây suốt bảy, tám năm cuối đời...” Chúng tôi nghĩ, có thể bà Tư không bình thường như người ta nói, nhưng làm sao bà Tư bình thường được, sau cái chết của đứa cháu nội độc nhất của bà, dù bà đã phải bán cả nhà cửa?


Bà Tư Vệ Sinh. (Hình: Nguyễn Ðạt/Người Việt)

Cụ Ba Khánh ở khu nhà ổ chuột cầu Dừa có lẽ là người đạp xe xích-lô cao tuổi nhất của Sài Gòn. Ông cụ từng được nhà báo chụp hình, viết bài ca ngợi đăng trên một tạp chí. Năm nay cụ Ba Khánh đã 90 tuổi, với 35 năm đạp xe xích-lô, bắt đầu từ sau 30 tháng 4 năm 1975. Thuở trước cụ Ba Khánh từng làm việc ở hãng Shell của Pháp.

Có người hỏi cụ Ba Khánh, du khách người Pháp mà gặp cụ có lẽ họ thích lắm vì cụ biết tiếng Pháp, cụ Ba Khánh lắc đầu nói: “Tui từng gặp mấy ông Tây, nhưng mấy ổng không dám để tui đạp xe chở, biểu như vậy thì tội nghiệp ông già...! Mà tui già yếu thiệt rồi, mỗi khi tới chỗ đường dốc tui phải xuống xe mà kéo đó chớ...”

Cụ Ba Khánh không phải người neo đơn, cụ có 3 người con cùng ở khu nhà ổ chuột Cầu Dừa, nhưng thấy đều khó khăn, cụ không muốn làm nặng thêm gánh đời cho con cháu.

source
NGUOI-VIET Online

Wednesday, 5 May 2010

Vịt chạy đồng mùa dịch cúm



Cập nhật lúc 2:58:20 AM - 05/05/2010

vitcum1.jpg


Vịt đi ăn theo kinh rạch – ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông


David Nguyễn/Viễn Đông


Mới đây tại tỉnh Đồng Tháp một ổ vịt cúm gia cầm đã được khám phá với số đàn vịt lên đến vài ngàn con. Nguy cơ dịch bệnh sẽ lan rộng nhanh chóng khắp vùng Miền Tây sông nước. Đa số người dân nuôi vịt chạy đồng tìm nguồn thức ăn và nguồn nước sạch trong vùng, do đó khi có bệnh dịch rất khó kiểm soát..

Một phần các tỉnh giáp biên giới với Campuchia, gia cầm cũng “vượt biên” dễ dàng vào các tỉnh Tây Nam. Trong khi đó một số tỉnh khác ở miền Bắc, Miền Trung cũng có nhiều ổ dịch H5N1 mới xuất hiện đã được phát giác.


vitcum2.jpg


Có những đàn lên đến hàng ngàn con – ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông


vitcum3.jpg


Những cánh đồng vừa thu hoạch lúa xong thì có vịt tới ăn – ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông


vitcum4.jpg


Vịt được vận chuyển từ ruộng ra chợ thành – ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông


vitcum5.jpg


Theo các kinh rạch, vịt đi ăn từng đàn, và nếu có dịch bệnh việc lan truyền rất nhanh – ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông


vitcum6.jpg


Nhiều đàn vịt chủ phải sơn màu để phân biệt vịt của mình – ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông


vitcum7.jpg


Xuôi dòng nước – ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông

vitcum8.jpg

Mùa thu hoạch lúa cũng là mùa vịt chạy đồng kiếm ăn và cúm gia cầm đã có nguy cơ bùng phát tại Miền Tây – ảnh: David Nguyễn/Viễn Đông
source
VienDongDaily

Tuesday, 13 April 2010

Tắm thuốc Dao đỏ


Cập nhật lúc 4:56:20 AM - 10/04/2010

259h1.jpg


Người H’Mông


Bài và ảnh: Trần Công Nhung


Sáng hôm sau tôi đón nhóm nhiếp ảnh từ Bắc Hà lên, chỉ có 4 người bao nguyên chiếc xe 12 chỗ ngồi, hơi tốn nhưng thoải mái. Anh em về khách sạn tôi đã giữ sẵn phòng, “check in” chỉ mấy phút rồi lên đường ngay. Đi Tả Van Lao Chải trước, hướng có ruộng bậc thang đẹp. Xe chạy chừng 5 km, đã thấy ruộng lúa chín, mọi người xuống xe, thả bộ dài dài chọn góc độ. Chỗ này đường cong quẹo nên nhìn được nhiều hướng, ai cũng hăm hở, xem ra đề tài lúa chín vẫn còn hấp dẫn.

Sapa là điểm chính vùng Tây Bắc đối với khách du lịch cũng như đối với dân nhiếp ảnh. Đây là nơi tập trung hầu hết các sắc dân vùng cao nguyên, nơi có địa thế đặc biệt, có nét văn hóa, sinh hoạt riêng từng sắc tộc, nên đi đâu cũng về Sapa, hoặc từ Sapa đi các nơi. Đối với khách Tây, Sapa là điểm khởi hành của nhiều cuộc du lịch Trekking. Họ leo núi Fansipan hay về những bản xa mấy chục cây số, họ ăn ngủ trong các bản mấy ngày liền. Không gian vùng Tả Van bao la ruộng đồi nối tiếp lại có sông Mường Hoa (1), có cầu dây, cảnh trí đa dạng sống động. Trong khi chúng tôi “sáng tác”, thì một đám khách ngoại quốc có hướng dẫn viên đang đi tới, họ đi để ngắm cảnh chứ không chụp ảnh như chúng tôi. Mỗi người một việc, họ chỉ liếc qua rồi đi thẳng, trong khi anh em chúng tôi mê say chĩa máy soi vào từng khoảng đồng lúa chín vàng, từng thế đồi hóc núi, để tìm cho được “tác phẩm” của riêng mình. Cứ thế dần về Lao Chải rồi quay lại Sapa. Trong lúc nghỉ trưa, tôi thăm dò biết thêm Trang Chải ở phía bắc thị trấn khoảng mấy cây số, ruộng chưa gặt và cũng đẹp không kém.

Đường vào Trang Chải tốt như đường chính về Lào Cai, thế ruộng bậc thang đẹp hơn Trang Chải. Xe dừng ngay lưng chừng dốc, mỗi người tản ra một hướng, tiếng máy ảnh nhảy rào rào. Đến lúc này thì ai cũng đầy ắp ruộng lúa trong máy. Chừng tiếng đồng hồ sau, xe quay về phố Cầu Mây, lại sinh hoạt đời thường. Mảng này thì lúc nào cũng hấp dẫn nhờ màu áo khác biệt, nhờ nét chân dung hồn nhiên của người miền núi, mỗi lần gặp tưởng như mới thấy lần đầu. Buổi tối có hai món đặc biệt: Nhậu Thắng Cố và tắm thuốc Dao đỏ.


259h2.jpg


Ăn Thắng Cố – Tắm thuốc Dao


Du lịch ở miền xuôi, khách thường được chào mời các món đặc sản đồng quê hay miền biển như: Cá lóc nướng trui, cháo cá mú, lẩu dê, bò nướng lụi và hàng trăm món biến chế từ bò, dê, cua, cá v.v... Lên miền ngược có: Cơm nương, gà đồi, heo cặp nách, cá hồi v.v... Miền ngược được hiểu là các tỉnh vùng Tây Bắc (Hòa Bình, Lao Cai, Lai Châu...). Món đặc sản nổi tiếng của người H’Mông ở Sapa là Thắng Cố.

Tuy chưa ăn (vì ngại) nhưng tôi biết, đó là món “hổ lốn” gồm các loại thịt: Bò, trâu, ngựa, heo. Các bộ phận như: Lòng, tim, gan, tiết, thịt, xương nấu chung một chảo thật chín nhừ, rồi thêm các loại rau. Khi ăn, chảo vẫn để trên lò đun liên tục như ăn lẩu, thực tế đây là món lẩu đặc biệt của người sơn cước. Thắng cố thường phải 4 người ăn, vì nguyên 1 chảo bự. Trời lạnh ăn Thắng Cố mới đúng điệu. Dân ăn nhậu thường ca tụng “Thắng cố nhậu với rượu ngô, Một lần thưởng thức nhớ thôi cả đời”. Ăn uống là một trong tứ khoái, mỗi nơi đều có món ngon vật lạ riêng, du lịch là phải biết, tuy nhiên không phải ai cũng am tường. Hôm đó anh em rất thích thú với “Thắng cố”, rượu ngô, rượu thuốc, rượu rắn, mọi người không từ thứ gì, riêng tôi làm quan sát viên. Anh em cũng hiểu và không nài ép. Món Thắng Cố thường được làm vào dịp lễ hội, hay tại các chợ phiên. Riêng Sapa thì có nhà hàng chuyên bán Thắng Cố nhất là hai ngày cuối tuần. Mấy anh em làm hết chảo Thắng cố, mấy chai rượu, vậy mà không ai say.

Lúc về phòng có người đề nghị đi tắm thuốc, anh Điển xác định: “Lên Sapa là phải tắm thuốc Dao đỏ, tắm xong da mịn như da con gái, sau khi massage người tỉnh táo khỏe hơn uống sâm nhung, tôi đã tắm, hiệu quả lắm...”.


259h3.jpg


Sapa lúa chín


Sapa nổi tiếng không những trong nước mà cả trên thế giới, sau năm 75 khi ngành du lịch “bùng nổ”, không những khách Tây mà khách ta cũng ngày càng đông đến Sapa, để có những ngày nghỉ dưỡng bổ ích và thích thú. Đã đến Sapa nhiều lần, đã đi sâu vào các bản từ Xí Chải đến Bản Hồ, tôi chưa nghe món “tắm thuốc” bao giờ.

- Anh Điển có thể giải thích tắm thuốc là tắm thế nào, lại có massage, phải biết rõ chứ, để “vào cuộc” rồi “mát xa” thành ra “mát gần” là lôi thôi lắm.

- Anh yên tâm, đây cũng là cách trị liệu như tắm bùn, thuốc là nhiều loại lá cây do người Dao đỏ họ tìm trên rừng, lá gì thì mình không biết. Lá được nấu lên rồi cho vào thung gỗ lớn, pha thêm nước lạnh vừa đủ nóng để ngâm mình. Ngâm cho đến khi nước nguội, khoảng nửa tiếng, rồi vào phòng massage.

- Người massage nam hay nữ?

- Tất nhiên là nữ rồi.

Chỗ này nhiều người cười thoải mái. Nghe có lý. Tôi hỏi thêm:

- Cơ sở này là nhà thuốc Nam của tư nhân kinh doanh?

- Của công ty du lịch Lào Cai, ngay trên dốc đây thôi.

- Trên dốc mà mình đi qua hoài lại không thấy, một lần tắm hết bao nhiêu?

- Chừng trăm mấy hà.

Kết thúc, chỉ có hai chúng tôi đi tắm massage, tôi lại nhớ lần đi tắm hơi với bác sĩ TT ở Sài Gòn, có nhiều chuyện cũng vui. Hôm ấy chúng tôi 3 người, họa sĩ HTT, bác sĩ TT, ông nào cũng sĩ, chỉ mình tôi là dân dã; dân dã mà đi giữa hai sĩ thì yên chí an toàn. Tôi chạy xe máy theo hai ông quanh co mãi mới tới phố có massage. “Cửa hàng” massage đơn giản không thấy trưng bày gì, không hàng mẫu, không quảng cáo, bên trong có mấy thanh niên lầm lì đứng canh, nét mặt u trầm bí mật. Tôi lẳng lặng làm theo các bạn: Thay đồ, lên lầu, vào phòng nằm đợi...Phòng kê vừa chiếc giường của bệnh viện, ngăn bằng vách ván lửng. Bên này nói bên kia nghe. Giường các bạn cạnh hai bên giường tôi. Không phải đợi lâu, “nhân viên phục vụ” vén màn cửa vào, cô gái nhỏ nhắn chừng hăm mấy tuổi, nhìn tôi cười rồi bắt đầu công việc cách tự nhiên. Nằm sấp, dầu xoa một lượt, đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại lướt trên thân mình tôi, từ đầu đến chân. Tôi ghi nhận mọi cảm giác trong người. Đúng là một lối thư giản, các cơ bắp được kích thích, huyết mạch lưu thông mạnh hơn, người thật dễ chịu. Tôi bắt đầu gợi chuyện, từ thân thế sự nghiệp, đến công việc, tiền lương, rồi cơ duyên đưa đẩy vào nghề. Những “tình tiết” hàng ngày, những khúc mắc trong đời sống, tôi khơi nhẹ, cô massage thỏ thẻ kể không sót, lại còn cho biết thêm nhiều thứ trong ngành nghề mà tưởng chừng chỉ có trong xã hội “đế quốc tư bản”. Trong khi tôi “thẩm tra” thì cô gái vẫn đều tay xoa bóp thân thể tôi, hết sấp đến ngửa, từ đầu đến chân, không sót miền nào. Câu chuyện giữa khách và thợ xem chừng khá hay. Hỏi về lương bổng, tôi mới chưng hửng:

- Anh hỏi có nơi nào làm nghề này mà có lương không?

- Nghĩa là thế nào?

- Tụi em chỉ sống nhờ tiền “tip” thôi.

Có thể như thế thật, mỗi người tùy theo cách săn sóc khách mà được “tip” nhiều hay ít.

- Giả sử em nghỉ một ngày đi chơi có được không?

- Dạ không bao giờ, khi dzô làm họ thu hết giấy tờ, và cam kết đủ thứ. Chỉ có trường hợp đặc biệt chuyện gia đình mới được phép nghỉ. Em là số 25, lần sau anh nói số này là có em.

- Ở đây ai là người đẹp nhất?

- Anh cứ xem như em là người đẹp nhất đi.

Lúc tôi xuống thì hai bạn đang ngồi chờ, họa sĩ hỏi tôi: “Chuyện gì mà nghe ông nói rào rào không ngớt”. Bác sĩ thì nói: “Hình như ông chưa tắm hơi, tắm hơi mới thấy khỏe, đi đi tụi tôi chờ”. Đúng là tập tễnh vào nghề. “Ăn chơi” tuy không vất vả nhưng chẳng dễ chút nào.

Lần này không có bác sĩ lại tắm thuốc chứ không tắm hơi, tắm thuốc cũng là cách uống thuốc, tôi nghĩ chắc có điều hay. Hai ngày nay leo trèo, cơ bắp rã rời, cũng nên dùng pháp trị liệu này để phục hồi sức khỏe.

Chúng tôi đi bộ lên đến đầu phố là thấy cổng khách sạn Hoàng Liên Sơn bên tay trái, vào phòng tiếp tân đã có mấy ông khách đang ngồi chờ, trông họ như những cán bộ nhà nước. (2) Chỉ một lát có người ra dẫn chúng tôi vào phòng tắm. Phòng rộng vừa đủ kê hai thùng gỗ nâu đen lớn như hai cái tang trống đại. Nhìn thấy nước đang bốc hơi, người bạn hướng dẫn tôi: “Đây là nước thuốc họ pha sẵn, còn nóng, mình thêm nước lạnh cho vừa rồi vào ngâm, ngâm chừng nào thấy đã thì ra tắm lại nước lạnh sau đó qua phòng massage”. Tôi quan sát xem bạn làm như thế nào, một ý nghĩ thoáng qua: “Ai cũng ngâm mình trong thùng gỗ nầy thì làm sao an toàn”? Gì chứ vệ sinh thì Việt Nam có tiếng cẩu thả số một, kể cả những bệnh viện trung ương. Biết bao nhiêu trường hợp “Lợn lành chữa thành lợn què”. Lưỡng lự giây phút rồi tôi cũng làm theo, pha nước đúng độ, leo vào ngâm mình. Tôi lắng nghe sự chuyển động huyết mạch trong người, cảm giác thật dễ chịu, tưởng như nước thuốc ngấm từ từ qua lỗ chân lông, len vào từng vi ti huyết quản, cân bằng “sinh thái” trên từng vùng da thịt vốn đã bị thời gian sấy khô bao năm qua. Tôi lim dim hít thở thật sâu, thật đều để đưa dưỡng khí đến tận “vùng sâu, vùng xa” khắp châu thân. Bây giờ thì nỗi nghi ngại không còn nữa, tôi lại nghĩ, thế này mà không thưởng thức cho biết thì rõ “phí của giời”. Lúc nước thuốc hơi nguội tôi cho thêm nước nóng vào, ngâm tiếp, ngâm cho đến khi nước đợt hai nguội hẳn mới ra.

Đến phần massage thì mỗi người một giường, chỉ ngăn cách bằng một tấm màn. Công việc massage cũng tương tự như lần đi massage ở Sài Gòn. Lần này cô nhân viên của tôi khá phốp pháp, trắng trẻo đầy đặn. Trong khi đặt mình dưới sự điều khiển của cô massage, tôi lại gợi chuyện, lại cũng gái Đồng Tháp, tôi hơi ngạc nhiên, tò mò:

- Tự Đồng Tháp làm sao mà em lên đến tận đây?

- Anh nói con gái miền Tây ở nhà thì làm gì? Ruộng đồng bây giờ mỗi mùa không đủ gạo ăn. Lên đây còn gần hơn là đi Hàn Quốc, đi Đài Loan. Cực lắm anh ơi...

- Như vậy trong làng có khi không còn người con gái nào?

- Còn toàn thứ xấu không hà.

Quả thế thật, tội nghiệp, miền quê (Bắc Trung Nam) nơi nào cũng còn nhiều xác xơ, dù đã vắng bóng chiến tranh hơn 30 năm. “Đói thì đầu gối phải bò”, bò quanh xóm làng không có gì ăn, phải bò ra thành phố nơi tiền bạc tuôn chảy hàng ngày, như nước sông. Sài Gòn, Hà Nội ngày càng ô nhiễm cũng vì vậy. Một người bạn Sài Gòn thở than: “Chỉ mong mấy ngày Tết để không khí loãng ra một tí, chạy xe thoải mái một tí, bụi bặm bớt đi một tí...”. Thế đủ biết Sài Gòn bị sức ép từ ngoại ô như thế nào!

Xưa nay, tôi cứ nghĩ người dân sống giữa vựa lúa mênh mông như vậy làm sao có chuyện đói. Vậy mà hôm nay đến hóc hẻm nào ở Sài Gòn cũng gặp những cô gái Hậu Giang làm những việc nhẹ nhàng bưng, bê, xoa, bóp... Càng thêm chuyện, thời gian xoa bóp càng kéo dài, tôi nằm lan man hết chuyện nọ đến chuyện kia, cơ thể được một bữa đấm bóp no nê. Lúc tôi ra, thì anh Điển đã về từ lâu. Làm xong các thủ tục, tôi lững thững về khách sạn. Phố đã vắng người, đêm xuống lành lạnh và bỗng nhiên thấy buồn, một nỗi buồn không manh mối, buồn về mình, về người, về những chuyển động của thế sự bất thường hôm nay.


Trần Công Nhung

09 - 2009


(1). Xem Bản Hồ QHQOK tập 3 trang 57

(2). Có một điều lạ là cung cách, ăn mặc của những người cán bộ miền Bắc giống nhau như khuôn đúc, tuy họ muốn “nâng cấp” lên hàng quí phái, nhưng không thể nào che giấu được dấu vết ăn sâu một thời. Sau 75, lúc còn được vinh dự làm giáo viên, có lần tôi nghe một nữ sinh bảo: “Thầy con Bắc Kỳ đang đi tới kìa”. Tôi vô cùng ngạc nhiên, hỏi sao em biết, câu trả lời gọn ơ: “Thấy tướng biết ngay thầy ơi”. Tôi cho sự phân biệt mang tính thành kiến, nhưng thời gian sau, tôi cũng thấy vậy. Thế mới biết các cụ bảo không sai: “Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài”.


Đã có QHQOK tập 10.


Tin nhắn: Quí độc giả:D.Q Định (TN), Hoa Van Ho (Oklahoma), Trần Kim Qui (Fremont,CA), T.K.Sa (NY) Huynh Long (MA) đã nhận được QH tập 10 chưa xin cho biết.

Sách đã in: Quê Hương Qua Ống Kính tập 1 đến tập 10, Buồn Vui Nghề Chơi Cây Kiểng, Mùa Nước Lũ (Truyện), Về Nhiếp Ảnh, Thăng Trầm (chuyện buồn vui một đời người), sách dày trên 200 trang, có 8 phụ bản ảnh màu và cả trăm ảnh đen trắng.

Từ nay đến hết ngày 31- 5- 2010 độc giả mua nguyên bộ (10 cuốn) chỉ trả 50% (110$ + 5$ cước phí).

Liên lạc: Tran Cong Nhung P.O.Box 254 Lawndale, CA. 90260, email:trancongnhung@yahoo.com Website: www.ltcn.net
source
VienDong Daily

Friday, 9 April 2010

Đáy hàng khơi gian khổ, nhọc nhằn



Cập nhật lúc 3:17:44 AM - 06/04/2010

dayhangkhoi1.jpg


Nghề làm đáy ở Ca Mau – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông


Cỏ May/Viễn Đông


Miền Tây chỉ có ở Bạc Liêu, Cà Mau là có nhiều người sinh sống nhờ vào Miệng Đáy Hàng Khơi. Chỉ có những người “trong cuộc” mới hiểu hết cái gian truân, nhọc nhằn, khổ cực của nghề nầy. Nhiều lúc phải dầm mưa dãi nắng, đối mặt với gió bão không ít người đã bỏ mạng theo những Miệng Đáy “thủy thần”. Một cái chòi cheo leo giữa ngàn khơi, có khi là đôi vợ chồng, hoặc là cha con hay anh em sinh sống phần lớn thời gian trên đó. Thức ăn chỉ có ít gạo, mì gói, cá khô và muối hột…


dayhangkhoi2.jpg


Hàng đáy ở cửa Sông Đốc Cà Mau – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông


Họ ở đó ngày đêm để kiếm sống bằng việc bắt tôm cá. Có mùa nhiều lúc trúng luồng cá thu, được cả chục triệu như chơi. Nhưng chuyện ấy ngày nay càng ít khi tái diễn. Nhiều người còn cho rằng cái nghề làm đáy hàng khơi là một nghề dành cho những kẻ khốn cùng và liều mạng.


dayhangkhoi3.jpg


Như những con nhện trên cao – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông


Những ngọn sóng lưỡi búa trắng xóa như hàm răng cá mập từng đợt chồm lên, như muốn nuốt chửng căn lều nhỏ như tổ chim sẻ đang run lên trước cơn giận dữ của “Sơn Tinh”. Những căn chòi của người canh đáy hàng khơi, như kiểu nhà cao cẳng, cheo leo trên chiếc cột đáy giữa đại dương bốn bề sóng vỗ. Một vài người đàn ông mình trần da rám nắng đang ngồi nhâm nhi rượu đế với ít khô cá khoai trong lúc ngồi chờ con nước ròng để kéo lưới lên bắt cá. Và thật là nguy hiểm cho những ngư phủ say xỉn khi phải đi trên những sợi dây thừng từ miệng đáy nầy qua miệng đáy nọ, trong lúc sóng to gió lớn, xảy chân rơi xuống miệng đáy xem như nạp mạng cho tử thần.


dayhangkhoi5.jpg


Đáy trên sông – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông


Ông Tư Tôn, một người gần 80 tuổi bám mình trên những cái “tổ chim” ấy hơn nửa đời người, biết đủ thứ các chiêu thức của nghề làm Đáy Hàng Khơi cho biết: Đã chịu không ít những ngày đối diện với mưa bão ngoài biển khơi, có lần “cái chòi bị gió cuốn phăng đi trên mặt biển nát bét, lúc ấy hai cha con tui kịp chụp được sợi dây neo cố bám và chịu những cú đập như búa bổ của những cuộn sóng dữ, tưởng chừng cha con không còn cơ hội sống sót gặp nhau sau cơn bão dữ ấy”. Từ đó ông bỏ nghề vì già rồi không chịu nổi cái lạnh của gió biển. Cũng từ đó, người con trai út của ông, vốn đã rất thạo nghề, thay ông ra vào để trông nom và cai quản cả 20 miệng đáy đã có từ đời ông nội.


dayhangkhoi4.jpg


Ra đầu ngọn sóng biển – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông


Người mới vào nghề, nhìn thấy hàng cột đáy rung lên trong luồng nước chảy xiết, chắc sẽ rất ngán. Nhưng hàng cột đáy làm bằng cây kè, một loại cây mọc trên núi cao, thịt cứng như đá, búa chém vào còn phải mẻ. Trước khi cắm nọc để hạ đáy, người ta thả một cây gọi là cây “sủi” để lấy dấu, cây nọc kè sẽ nương theo “dấu” đó và nhờ vào sức nặng nó sẽ từ từ lún xuống, cắm sâu vào lớp bùn dưới đáy biển. Giữa hai cây nọc kè, người ta mắc một miệng đáy bằng tấm lưới chắc, đường kính rộng khoảng 25 thước. Miệng đáy hình dạng giống như cái phễu, càng về sau càng nhỏ dần, đến phần đuôi gọi là cái đụt. Tôm, cá theo dòng nước xiết chui vào miệng đáy rồi cuối cùng nằm kẹt trong phần đụt, hết đường thối lui. Đến khi xổ đáy, người ta chỉ việc tháo mối dây cột túm ở phần chót đụt rồi đổ tôm, cá vào trong ghe.


dayhangkhoi6.jpg


Hoàng hôn trên biển – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông


Khác với đáy sông (để bắt tôm, cá trong các sông, rạch), đáy cạn (ở ngoài khơi, cách bờ biển độ 5-7 cây số), đáy hàng khơi nằm ở tận những vùng nước sâu độ 11-12 sải tay và cách đất liền trên dưới 25 cây số. Ngư phủ miệt Cà Mau thường chọn vùng biển nằm giữa Hòn Khoai và Hòn Chuối, phía đông nam vịnh Thái Lan, để hạ đáy, do vậy mà gọi là “đáy hàng khơi”. Tuy nhiên, người nào theo nghề nầy cũng dày dạn kinh nghiệm sống, nhất là những lúc lâm nguy, họ bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.


dayhangkhoi7.jpg


Xa xa những con tàu đánh cá – ảnh: Cỏ May/Viễn Đông


Người làm đáy hàng khơi có cái tự tin, kiêu hãnh, dám đem lá gan của mình đọ sức với thiên nhiên đầy hiểm nguy, bất trắc.... Nhưng nếu họ có sự chọn lựa nào khác hơn để mưu sinh trong cuộc sống, nhiều người trong số họ cho biết sẽ không làm nghề này.

source

Vien Dong Daily